Từ tháng Mười Hai lạnh giá, tới tháng Ba xuân về hoa nở.
Chúng ta đã cùng Nguyên Tố và Bồ Vũ trải qua sinh nhật của nhau, vượt qua năm mới, cuối cùng chờ được một mùa xuân tràn đầy sức sống.
Hai người đứng bên bờ vực, đã dịch lại gần nhau hơn một chút. Họ dùng sự tồn tại của chính mình, nói với đối phương rằng: em xem, anh cũng ở đây, chúng ta đều vẫn còn sống, vẫn có thể yêu, vẫn có thể sau khi mưa tạnh, chờ được mùa xuân tới.
Bồ Vũ đã cho Nguyên Tố lý do để sống tiếp.
Nguyên Tố đã cho Bồ Vũ vốn liếng để dũng cảm yêu tiếp.
Lúc đăng tập đầu, thường viết viết lại là nước mắt ngâm cả bàn phím.
Đây chính là sức hút của thể loại cứu rỗi lẫn nhau đầy chua xót này sao?
Cái cảm giác bị số phận kéo qua kéo lại nhiều lần thật sự dày vò người ta quá.
Nhưng vẫn phải viết.
Vì yêu quá nhiều.
Yêu cô Tiểu Vũ liều mạng đánh cược để tự cứu mình khỏi lửa nước, yêu cái gã ngang bướng rõ ràng muốn đưa người ta về nhà nhưng lại giả vờ chỉ tiện đường đi ngang, yêu ngày mưa ở thị trấn nhỏ, yêu khuôn viên trường cấp ba, yêu nhà nghỉ cũ nát, yêu bầu trời sao trên núi Bắc Sơn, yêu niềm hy vọng ở Đông Châu, yêu gió tuyết ở Lẫm Châu, yêu chó nhỏ, yêu Tiểu Vũ, yêu các bạn.
Điều thú vị là, họ xa nhau hai năm, mà trong đề cương của mình chỉ viết vỏn vẹn tám chữ "mùa hè chia ly, đông giá trùng phùng".