Mấy năm sau kỳ thi đại học, giống như một cơn mưa dài đằng đẵng nhưng dịu dàng.
Những bài chuyên mục đăng dài kỳ trên tạp chí của Bồ Vũ, vì văn phong tinh tế, tình cảm chân thành, đã tích lũy được lượng độc giả đông đảo, cũng lần lượt có biên tập viên tìm tới cửa.
Đàm phán suốt nửa năm, cuối cùng ký hợp đồng với một nhà xuất bản có tiếng tăm khá tốt, tổng hợp và biên soạn lại những trang viết mấy năm qua, làm thành một cuốn sách in.
Tên sách là: "Tố Vũ Tín Tiên" (Bức thư gửi Tố Vũ)
Ngày sách in ra, nhà xuất bản gửi sách mẫu về nhà.
Bồ Vũ mở gói hàng ra, ôm quyển sách còn vương mùi mực in đó, lật đi lật lại xem mấy lần, bìa sách màu xanh nhạt, thiết kế bối cảnh thị trấn nhỏ, bầu trời quang đãng sau mưa, tên sách dùng phông chữ viết tay, chính là nét chữ của cô.
Nguyên Tố từ phòng thí nghiệm về, thấy cô cuộn mình trên sofa cười ngốc nghếch, ghé lại nhìn thử.
"Sách mẫu tới rồi à?"
Bồ Vũ gật đầu, đưa sách cho anh.
Nguyên Tố nhận lấy, mở trang đầu ra, bên trên trống trơn, chưa từng ký tên.
Anh ngẩng mắt nhìn cô, cố tình hỏi: "Cuốn đầu tiên tặng cho ai?"
Bồ Vũ suy nghĩ: "Tặng… cho chính em!"
Nguyên Tố khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.
"Không có bạn trai à?"
"Bạn trai phải tự mua!"
Một tháng sau, bên nhà xuất bản truyền tới tin: đợt in đầu bán khá chạy, muốn tranh thủ độ hot tổ chức một buổi ký tặng sách.
Lúc nhận cuộc gọi Bồ Vũ sững sờ hồi lâu.
"Buổi ký tặng sách?"
"Đúng vậy, ngay tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật trung tâm thành phố Đông Châu, thời gian định vào chiều thứ Bảy tuần này. Em không cần căng thẳng đâu, chỉ là gặp gỡ độc giả, trò chuyện, ký tên thôi, rất đơn giản."
"Thật ạ a a a a?"
"Thật đấy a a a a!"
-
Ngày thứ Bảy đó, trời còn chưa sáng, trước cửa trung tâm văn hóa đã xếp hàng dài.
Tuy thời tiết bây giờ đã ấm dần lên, nhưng chênh lệch nhiệt độ sáng tối vẫn khá lớn, Hứa Tuế Nhiên đứng đầu hàng, tay ôm chặt cuốn "Tố Vũ Tín Tiên" mới tinh, lạnh đến mức chẳng còn để ý gì tới việc đang giữa chốn đông người, ôm chặt Tống Tân Niên không chịu buông.