Tuyết ngoài cửa sổ cuối cùng cũng ngừng rơi.
Nguyên Tố đã đăng ký chờ được vé tàu vào đúng buổi sáng ngày Bồ Vũ xuất viện.
Trời sắp sáng nhưng chưa sáng hẳn, đây là một khoảnh khắc kỳ diệu, nằm giữa đêm tối và ban ngày, vừa mập mờ vừa lạnh lẽo.
Anh rót đầy nước nóng vào bình giữ nhiệt, khẽ đặt lên tủ đầu giường.
Rồi quay người, đứng nguyên tại chỗ nhìn rất lâu.
Cô ngủ rất yên, hàng lông mày giãn ra, không còn nhíu chặt như trước nữa.
Nguyên Tố nhớ lại rất nhiều lần chia tay trước đây, luôn vội vã và thảm hại, như một cuộc chạy trốn bị định mệnh truy đuổi.
Ngày mưa ở thị trấn nhỏ, ở nhà ga giữa gió tuyết mịt mù, trong khuôn viên trường sau đêm giao thừa.
Mỗi lần đều như phải xé đôi trái tim, để lại một nửa cho cô, mang một nửa đi lang bạt.
Nhưng lần này, cái cảm giác trôi dạt bất định hoang mang đó đã biến mất.
Thay vào đó, là một sự an tâm vững chãi khi đã đặt chân xuống đất.
Anh biết cô đang đợi anh, cũng biết mình sẽ đi về đâu.
Anh không nỡ đánh thức cô, chỉ cúi người, đưa tay nhẹ nhàng đặt bàn tay lộ ra ngoài của cô trở lại trong chăn.
Đầu ngón tay vừa chạm vào cổ tay cô, đã bị nắm chặt lại.
Bàn tay đó rất mềm, rất ấm, mang theo một lực đạo khiến người ta an tâm.
"A Tố…"
Một tiếng thì thầm cực khẽ.
Bồ Vũ theo bản năng đưa cánh tay ra, thận trọng vòng qua cổ anh.
"Mấy giờ rồi?" Giọng cô mơ hồ không rõ, mang theo vẻ nũng nịu lúc vừa tỉnh.
"Năm giờ rưỡi." Nguyên Tố mặc cho cô ôm, giữ nguyên tư thế cúi người, hôn nhẹ lên trán cô, "Còn sớm, ngủ thêm chút đi."
"Không ngủ nữa."
Bồ Vũ cọ cọ vào gương mặt nghiêng của anh, cảm nhận một luồng hơi lạnh, "Sắp đi ga tàu rồi à?"
"Ừ."
Nguyên Tố siết chặt cánh tay, cách qua lớp chăn ôm cô một cái nhẹ nhàng, "Đăng ký được vé rồi."
Bồ Vũ chỉ lặng lẽ nằm yên trong lòng anh, không nói gì.
Hồi lâu sau, cô mới buông tay ra, nghiêm túc ngước mắt nhìn.