Bồ Vũ giật mình trợn tròn mắt, những lời còn lại toàn bộ nghẹn cứng trong cổ họng.
Múi thịt quýt căng mọng bị nghiền vỡ giữa môi răng hai người, nước quả chua ngọt lập tức trào ra, lan theo đầu lưỡi, hòa cùng hơi thở nóng bừng của cả hai.
Nụ hôn của Nguyên Tố rất sâu, cũng rất tinh tế.
Đôi môi mỏng hơi mát của anh áp lên môi cô, hơi thở toàn là vị ngọt ẩm ướt của quýt. Anh dịu dàng cuốn lấy lưỡi cô, từng chút hút lấy vị ngọt thanh đó, mang theo một sự quấn quýt khiến người ta hoàn toàn không có sức kháng cự.
Cảm giác đó thật kỳ diệu.
Như khoảnh khắc nước ngọt vị cam nổ bọt, rõ ràng muốn nuốt trọn từng ngụm lớn, nhưng lại sợ làm kinh động mất vị ngọt này, chỉ đành nén bản năng xuống, liếm láp từng chút một.
Rất mềm, cũng rất ngứa ngáy.
Chiếc điện thoại trong tay Bồ Vũ trượt xuống tấm chăn, tim đập nhanh như muốn bay lên, cả cổ họng lẫn lồng ngực đều dâng lên một cơn tê rần khó tả.
Cô theo bản năng muốn lùi ra sau, nhưng bị lòng bàn tay ấm nóng của anh đỡ lấy sau gáy, đầu ngón tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Cái khát khao muốn gần anh hơn khiến cả người cô mềm nhũn, chỉ đành ngoan ngoãn để anh hôn, hơi thở rối loạn hết cả.
Hôn tới lúc có phần quá đà, hơi thở Nguyên Tố trở nên nặng nề, lồng ngực phập phồng, đầu ngón tay vô thức vuốt ve vùng da mềm mại sau gáy cô, mang theo sự xâm lấn rõ rệt.
Nhưng khi cảm nhận được cô khẽ run rẩy vì thiếu dưỡng khí, anh vẫn cực kỳ kìm chế mà dừng lại.