Hai ngày sau, Bồ Vũ lên chuyến tàu về Nam Hoa.
Đúng vào đầu mùa cao điểm Tết, trong toa tàu người đông đúc ồn ào, ai nấy đều rạng rỡ niềm vui về nhà. Chỉ có Bồ Vũ, đội chiếc mũ lưỡi trai đen, kéo vành mũ xuống thấp, tay ôm chặt một chiếc túi vải bạt không mấy bắt mắt.
Trong ngăn kẹp của túi, là tám vạn tệ tiền mặt cô đã rút ra.
Đó là toàn bộ gia sản của cô, cũng là mồi câu cô dùng để "câu cá".
-
Lúc tới thành phố Nam Hoa, bầu trời phủ một lớp sương mù mờ ảo.
Thành phố nhỏ phương nam này vào mùa đông trông đặc biệt âm u ẩm ướt, hơi lạnh len lỏi theo ống quần leo lên.
Bồ Vũ không về thị trấn.
Mà tìm một khách sạn chuỗi gần khu phố cổ để ở.
Trên người mang theo nhiều tiền mặt như vậy, cô không dám ở nhà nghỉ rẻ tiền.
Phía Nguyên Tố tạm thời đã lừa qua được.
Nhưng phía bà nội vẫn cần nghĩ ra một lý do.
Thị trấn khá hẻo lánh, nếu về ngõ Phong Linh, rồi lại thường xuyên ra ngoài chạy tới trung tâm thành phố, không chỉ tốn thời gian đi lại, mà càng dễ khiến bà nghi ngờ.
Bồ Vũ hít sâu một hơi, bấm gọi điện cho Lý Tố Hoa.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng đã có người bắt máy.
"Alô? Tiểu Vũ à?"
Giọng bà Lý vẫn hào sảng như thường, truyền qua ống nghe, mang theo cảm giác quen thuộc khiến người ta an tâm.
Bồ Vũ nắm chặt điện thoại, cố gắng để giọng mình nghe như đang làm nũng: "Bà ơi, bên trường tạm thời có chút việc, con có lẽ phải vài hôm nữa mới về nhà được."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Lý Tố Hoa thở dài một hơi, giọng điệu mềm xuống, "Được rồi được rồi, con ở trường học hành cho tốt. À đúng rồi… bên Nguyên Tố thế nào rồi? Chạy tới tận Lẫm Châu xa xôi như vậy, đợi nó về bà nhất định phải dạy dỗ nó một trận!"