Thang máy "keng" một tiếng đã tới.
Hành lang trải tấm thảm lông dày, mỗi bước chân như giẫm trên mây, mềm mại khiến người ta chộn rộn.
Nguyên Tố nắm tay cô đi tới cửa phòng, tự nhiên đưa tay định lấy thẻ phòng trong tay cô.
Nhưng bàn tay Bồ Vũ lại thụt về sau.
Vồ hụt.
Nguyên Tố nhướng mày, cụp mắt nhìn cô.
Bồ Vũ ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng long lanh chứa đầy vẻ ranh mãnh.
Cô không muốn dễ dàng tha cho anh như vậy.
Cái ý muốn vạch trần bụng dạ xấu xa của anh cứ nén không xuống.
"Không đưa."
Cô nắm chặt thẻ phòng trong lòng bàn tay, giấu ra sau lưng, "Anh trả lời em một câu hỏi đã."
Nguyên Tố nén lòng kiên nhẫn, bước lên một bước, ép cô hơi ngả người ra sau, lưng áp lên cánh cửa lạnh giá: "Câu hỏi gì?"
Tim Bồ Vũ đập thình thịch, nhưng vẫn cố gồng lên giữ khí thế, khẽ giọng chất vấn:
"Phòng này là cố ý đặt riêng cho em sao?"
"Sao lại nói vậy?"
"Ba ngày trước… lúc anh còn ở Lẫm Châu, đã tính sẵn sẽ đến cùng em đón sinh nhật, ở chung một chỗ, rồi đặt khách sạn này, chọn hẳn phòng view sông đắt tiền."
Cô ngẩng đầu, ánh mắt dính chặt bám theo tia nhìn của anh.
Nguyên Tố không nói gì.
Nhưng lực nắm cổ tay cô lại siết chặt thêm một phần.
"Anh không trả lời tức là mặc nhận rồi nhé?"
"……"
Cô vẫn không chịu dừng lại.
Như chú chim gõ kiến, cứ mổ mổ liên hồi không ngớt.
Nguyên Tố cụp mắt nhìn cô.
Ánh mắt từ đôi mắt cong cong của cô, dịch xuống khóe môi hơi nhếch lên, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đang mấp máy của cô.
"Còn gì nữa?" Anh mở lời, giọng trầm hơn lúc nãy một chút.
Bồ Vũ sững lại.
Anh lại chủ động để cô hỏi tiếp?
Bồ Vũ bỗng thấy mình thật xấu tính, nhưng vẫn không nhịn được vạch trần: "Còn cả lúc nãy nữa, anh hỏi em ở bờ sông là ký túc xá đóng cửa chưa, hỏi em có muốn mở hai phòng cạnh nhau không? Cũng là cố ý phải không?"
Cô cong mắt cười, đếm từng cái bụng dạ xấu xa của anh, như đang đếm chiến lợi phẩm.