Gió sông lạnh buốt, cuốn theo hơi lạnh chui vào cổ áo.
Nguyên Tố che gió cho cô, nhìn chóp mũi cô đã hơi ửng đỏ vì lạnh, hầu kết khẽ lăn, giọng trầm khàn:
"Về chỗ anh không?"
Bồ Vũ chớp mắt, hàng mi khẽ rung trong gió.
Cô không trả lời ngay, cố tình mím môi, làm ra vẻ đang đắn đo một quyết định vô cùng khó khăn.
Một giây.
Hai giây.
Cô vẫn không đáp.
Nguyên Tố không giục. Anh chỉ đứng trong gió, chờ đợi.
Lòng bàn tay anh nắm tay cô rất nóng, tương phản rõ rệt với đầu ngón tay lạnh giá của cô. Ngón cái anh vô thức cọ nhẹ trên mu bàn tay cô, rất khẽ, như một sự vỗ về vô thức, lại như một chút căng thẳng.
Bồ Vũ bỗng nhón chân, vùi mặt vào cổ áo khoác của anh.
Như một chú chim nhỏ về tổ.
"Đi thôi."
Bồ Vũ vùi mặt vào ngực anh, giọng mềm đến khó tin, mang theo ý làm nũng rõ rệt, "Bên ngoài lạnh quá lạnh quá, mau đưa em đi."
Đường quai hàm căng cứng của Nguyên Tố lập tức giãn ra, anh không nhịn được bật cười khẽ.
"Ừ."
Anh trở tay nắm chặt mười ngón tay cô, nhét vào túi áo mình, "Đưa em đi."
Khách sạn cách bờ sông rất gần, đi bộ chưa đầy mười phút.
Đây có lẽ là khách sạn cao cấp có cảnh quan đẹp nhất khu thương mại gần đó.
Bên trong cửa xoay là nền lát đá cẩm thạch, phía trên đầu là đèn chùm pha lê lộng lẫy, không khí phảng phất mùi hương cao cấp, khác hẳn hai thế giới so với căn nhà trọ cũ kỹ chật hẹp ở Lẫm Châu.
Ngay lúc bước vào sảnh, bước chân Bồ Vũ khựng lại, có chút ngỡ ngàng nhìn Nguyên Tố.
Cô cứ tưởng "về chỗ anh" nhiều lắm cũng chỉ là một khách sạn bình dân, hoặc chỗ nào đó anh tiện tay tìm để nghỉ chân.
Nhưng Nguyên Tố lại thản nhiên, nắm tay cô đi thẳng tới quầy lễ tân, thuận tay lấy chứng minh thư đưa ra.
"Chào chị, tôi làm thủ tục nhận phòng."
Cô lễ tân nhận lấy giấy tờ, tra cứu một hồi trên máy tính, mỉm cười xác nhận: "Chào anh, anh là Nguyên Tố phải không ạ? Bên em thấy anh đã đặt một phòng giường đôi thương gia từ ba ngày trước… phiền anh cho em xin chứng minh thư của người còn lại ạ."