Bồ Vũ ôm chăn, đôi má bỗng đỏ bừng.
Cô không tiếp lời về chuyện "nắm thóp" đó, mà vùi cằm vào lớp chăn bông mềm mại, chỉ để lộ đôi mắt trong veo nhìn anh, khẽ phản bác:
"...Rõ ràng là anh định đi trước mà."
Nguyên Tố nhìn vành tai ửng hồng của cô, những u ám tích tụ trong đáy mắt cuối cùng cũng tan bớt đi phần nào.
"Anh không đi nữa."
Anh đứng thẳng dậy, giọng vừa bất lực vừa mang theo chút cam chịu chiều chuộng:
"Anh trải chiếu ngủ dưới đất."
Nói xong, anh quay người tìm trong tủ quần áo một tấm đệm cũ dày hơn, trải xuống nền nhà cạnh giường. Nền nhà là xi măng, tuy trong phòng có sưởi ấm, nhưng cảm giác lạnh cứng ấy vẫn toát ra hơi lạnh thấu xương.
"Đưa chăn cho anh." Nguyên Tố nói.
Bồ Vũ không muốn để anh ngủ dưới đất, cố giằng co.
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng mà gì cả."
Nguyên Tố quay đầu nhìn Bồ Vũ, "Một là ở lại đây với em, hai là qua xưởng ngủ."
Chiêu này rất hiệu quả, Bồ Vũ lập tức tịt ngòi.
Cô chỉ đành ngoan ngoãn đưa chăn trong tay ra.
Rồi để lại cho Nguyên Tố một cái gáy vô cùng u uất.
"Đi rửa mặt đánh răng đi." Nguyên Tố có phần buồn cười nhìn bóng lưng cô, khẽ nói: "Nước trong bình vừa mới đun sôi, cẩn thận bỏng."
"Ồ, vậy anh không được đi đâu đó."
"Không đi."
Bồ Vũ lúc này mới ôm đống đồ vệ sinh cá nhân màu hồng vào phòng vệ sinh.
Cửa đóng lại, cô dựa vào cánh cửa, tim đập rất nhanh.
Gương phản chiếu đôi má hơi ửng hồng của cô, chóp mũi cũng đỏ hồng.
Cô nhìn đôi bàn chải đặt song song trong cốc súc miệng, một xanh một hồng, bỗng thấy vô cùng yên tâm.
Đợi cô rửa mặt đánh răng xong bước ra, Nguyên Tố đã thay xong bộ đồ ở nhà.
Chiếc áo phông xám đậm đã hơi cũ, cổ áo hơi rộng, để lộ đường nét xương quai xanh rõ ràng. Quần thể thao màu đen, càng làm nổi bật đôi chân dài thẳng của anh.
Anh đang buồn chán lật xem tạp chí, nghe tiếng động quay đầu lại.