Phòng học rất yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ có gió thổi qua ngọn cây ngô đồng xào xạc.
Mạnh Tùng tắt máy chiếu, đi trở lại giữa bục giảng: "Những năm làm việc ở 'Cỏ Dại', tôi phát hiện một hiện tượng thú vị: tác giả càng trẻ, càng có xu hướng gào thét trực tiếp em yêu anh, em hận anh, em đau khổ. Còn tác giả trưởng thành, sẽ viết đêm qua tôi lại mơ thấy cơn mưa ấy, viết lúc tàu điện ngầm chạy qua, tôi nghe thấy giọng nói của anh, rồi nhanh chóng bị bóng tối đường hầm nuốt chửng."
"Bài tập hôm nay: viết một bài về tình yêu."
Bên dưới có tiếng xôn xao nhẹ, có người cười khúc khích, có người trao đổi ánh mắt.
"Cười gì?" Mạnh Tùng cũng cười, đẩy gọng kính, "Thấy tầm thường à? Thấy trong lớp văn học nên bàn chuyện gì đó 'cao siêu' hơn à?"
Ông lắc đầu, kiên nhẫn giảng giải: "Tình yêu tự nó đã rất cao siêu rồi, nó có thể là một người rời đi mà không nói lời từ biệt. Cũng có thể là một người mỗi mùa xuân đều trồng hoa hướng dương, dù người ấy không bao giờ được thấy hoa nở nữa."
"Thể loại bài không giới hạn, số chữ không giới hạn. Nhưng có một yêu cầu——"
Ông quay người, ánh mắt lướt khắp phòng.
"Toàn bài không được xuất hiện chữ 'yêu'."
Bên dưới ồ lên xôn xao.
"Không được viết 'yêu', vậy làm sao viết về tình yêu ạ?" Một bạn nam than vãn.
"Đây chính là thử thách." Mạnh Tùng cười cười, "Thứ Sáu tuần sau nộp bài, tác phẩm xuất sắc sẽ được giới thiệu lên 'Trang Thơ Đông Châu', còn có cơ hội tham gia cuộc thi văn học liên trường cuối năm."
Sau khi hoạt động kết thúc, Lâm Giai vẫn còn chìm trong hưng phấn: "Thầy Mạnh giảng hay thật đấy! Bồ Vũ, cậu định viết gì?"
Tay Bồ Vũ đang thu dọn cặp sách khựng lại.
"Mình chưa nghĩ ra." Cô nói.
Nhưng trong lòng đã có sẵn câu trả lời.
Cậu thiếu niên trầm lặng, lạnh nhạt, yêu cô theo cách riêng của mình ấy.
-
Về đến ký túc xá, Bồ Vũ bật đèn bàn, trải giấy viết ra.
Cô hầu như chẳng cần suy nghĩ nhiều.
Đầu bút tự nhiên hạ xuống.
【Tôi nghe thấy âm thanh rả rích, vọng từ nơi rất xa xôi.
Như tiếng vọng của mùa mưa năm ấy.
Xuyên qua con hẻm rêu phong trơn trượt, xuyên qua ánh đèn vàng mờ tối của tiệm sửa chữa, xuyên qua ngọn gió trên đỉnh núi Bắc, xuyên qua khoảng cách mấy trăm cây số, đến bên tai tôi.