Bồ Vũ nhìn dòng chữ trên giấy vay nợ, nước mắt bỗng trào ra, "tách" một tiếng rơi xuống tờ giấy, làm nhòe chữ "Nguyên".
"Số tiền này coi như anh cho em vay."
Nguyên Tố nhìn cô, giọng trầm thấp mà chắc nịch: "Anh là chủ nợ, quy tắc do anh quyết. Anh nói không gấp trả, thì là không gấp."
"Nhưng mà..." Bồ Vũ nắm chặt phong bì, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
"Không có nhưng mà gì cả."
Nguyên Tố ngắt lời cô, nhét lại chiếc phong bì vào tay cô, giọng mang theo chút cứng rắn, "Cất đi, đừng để anh chạy một chuyến uổng công."
Bồ Vũ vẫn không dám nhận.
Cô không phải không biết một vạn tệ có ý nghĩa gì.
Nguyên Tố còn phải trả nợ, còn phải chăm sóc dì Lục đang bệnh. Số tiền này, không biết cậu đã phải vất vả cỡ nào mới gom được.
"Em muốn nhìn bà Lý nằm liệt giường sao?"
Nguyên Tố bỗng lên tiếng, giọng bình tĩnh đến mức có phần tàn nhẫn.
Toàn thân Bồ Vũ run lên.
Cô đương nhiên không muốn.
Lời của bác sĩ như tiếng chuông cảnh báo vang vọng bên tai cô.
——Tổn thương thần kinh không thể phục hồi, kéo dài thêm nữa chỉ có liệt.
Cô thật sự đã hết đường lui.
Bồ Vũ cúi đầu, nhìn tờ giấy vay nợ đã bị nước mắt làm nhòe, giọng rất nhỏ, mang theo chút run rẩy:
"Anh không sợ em trả không nổi à?"
Nguyên Tố nhìn đôi mắt khóc đỏ hoe của cô, cùng dấu tát đáng thương ấy, khóe miệng không kìm được nhếch lên một nụ cười rất nhạt.
Cậu hơi nghiêng người, khoảng cách thu hẹp chỉ còn cách một nắm tay, ánh mắt lướt một vòng trên gương mặt cô, cuối cùng dừng lại trong đôi mắt trong veo ấy.
"Trả không nổi à..."
Cậu kéo dài giọng, mang theo vài phần nghiêm túc và trêu đùa của tuổi thiếu niên, "Vậy làm thuê cho anh cả đời, được không?"