Má mềm mại cọ vào lòng bàn tay thô ráp, dấy lên một trận ngứa ran nhè nhẹ, len theo đường vân tay chui thẳng vào đáy lòng thiếu niên.
Hơi thở Nguyên Tố lập tức rối loạn.
Cả người cậu cứng đờ tại chỗ, yết hầu lăn lên lăn xuống, sắc tối trong đáy mắt càng lúc càng đậm.
"Nguyên Tố."
Bồ Vũ ngẩng mặt nhìn cậu, đôi mắt trong veo ấy phản chiếu dáng vẻ nhẫn nhịn kìm nén của cậu, giọng nói từng tiếng gõ vào lòng cậu: "Anh đang lo cho em, sợ em xảy ra chuyện, đúng không?"
Mu bàn tay cậu thấp thoáng truyền đến hơi thở ấm áp của cô.
Có một khoảnh khắc, Nguyên Tố cảm thấy toàn bộ lý trí của mình đang sụp đổ.
Cậu cụp mắt nhìn cô, đến cả hơi thở cũng vô thức nhẹ đi, sợ làm kinh động khoảnh khắc mong manh mà diệu kỳ của sự gần gũi này.
Ánh đèn đường mờ tối nhảy nhót trong đáy mắt cô.
Nơi đó chứa đựng sự lấy lòng rõ rệt, cùng một sự nương tựa thẳng thắn mà dịu dàng.
Mấy giây sau.
Cậu mới cực kỳ kìm nén ép ra một âm tiết ngắn ngủi từ cổ họng.
"...Ừ."
Bồ Vũ cong mắt cười, nụ cười ấy thật lòng chạm đến tận đáy mắt.
"Lần sau em không làm vậy nữa." Cô hứa, lại ngoan ngoãn cọ má vào lòng bàn tay cậu, mang theo một sự quấn quýt không tự nhận thức, "Thật đó."
Cử chỉ này, như một ngọn lửa yếu ớt đột nhiên bùng lên giữa hoang mạc, thắp sáng trọn vẹn khát khao bị đè nén đã lâu trong lòng Nguyên Tố.
Đầu ngón tay cậu khẽ vuốt ve một cái, rồi đột ngột đảo ngược thế chủ động, hơi cúi người xuống, thu ngắn khoảng cách giữa hai người.
Cơ thể Bồ Vũ lập tức cứng đờ, tim đập như trống dồn.
Hai người gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau, gần đến mức chỉ cần tiến thêm một chút nữa, là có thể chạm được vào nhau.