"Đúng đó!" Hứa Tuế Nhiên hoàn toàn không nhận ra bầu không khí có gì bất thường, còn nhiệt tình quảng cáo với Nguyên Tố, "Bài viết này của Tiểu Vũ cảm động lắm luôn, nói chú chó nhỏ đó thật ra chẳng tròn chút nào, còn đặc biệt hung dữ, cho nó ăn bánh bao nó còn gầm gừ với người ta nữa."
Bồ Vũ cắn môi, có phần tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Xong đời rồi.
Cô chết chắc rồi.
Nguyên Tố nhướng mày, đứng dậy bước tới.
Cậu vẫn mặc bộ đồ bảo hộ dính chút mùi dầu máy đó, dáng người cao ráo thẳng tắp, mang theo một áp lực khiến người ta không thể phớt lờ.
"Đưa tôi."
Cậu bước tới cạnh bàn, đưa tay định lấy tờ báo đó.
"Đừng...!"
Bồ Vũ gần như theo phản xạ lao tới, muốn che tờ báo lại.
Nhưng Nguyên Tố nhanh tay hơn cô, ngón tay thon dài khẽ móc một cái, tờ báo đã nhẹ nhàng rơi vào tay cậu.
Bồ Vũ chụp hụt, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu cầm tờ báo lên, ánh mắt dừng trên bài viết đó.
Thời gian như đông cứng lại.
Mỗi giây trở nên dài vô tận.
Nguyên Tố đọc rất chậm.
Ánh mắt cậu lướt qua những câu chữ đó: 【gầy trơ xương】, 【bộ giáp bẩn thỉu】, 【nhe răng】, 【chú chó nhỏ ương ngạnh】...
Ngón tay cầm báo của Nguyên Tố khẽ siết chặt lại.
Cậu nhướng mí mắt, nhìn về phía Bồ Vũ.
Bồ Vũ rụt cổ, cả người như muốn thu mình vào ghế, mặt đỏ như quả cà chua chín mọng.
Cứu mạng...
Ai đó cứu cô với...
Nguyên Tố nhìn dáng vẻ chỉ muốn tìm khe nứt chui xuống đó của cô, khoé môi khẽ nhếch lên khó nhận ra.
Nhưng cậu không nói gì, chỉ gấp tờ báo lại, thậm chí trực tiếp nhét vào túi mình.
"Ơ?" Hứa Tuế Nhiên sững lại một chút, "Đó là báo của mình mà..."
"Tôi lấy rồi." Giọng Nguyên Tố bình thản, "Lát nữa đền bạn một tờ mới."
"Nhưng mà..."
Hứa Tuế Nhiên nhìn Nguyên Tố, lại nhìn Bồ Vũ vẻ mặt chán đời, hậu tri hậu giác phát hiện bầu không khí có vẻ hơi kỳ lạ.