Cuối cùng Nguyên Tố vẫn nhận lấy tiền.
Cậu tìm một tờ giấy, cầm bút, tay hơi run, nhưng nét chữ viết ra lại ngay ngắn mạnh mẽ.
【GIẤY VAY NỢ
Nay vay của bà Lý Tố Hoa số tiền một nghìn ba trăm năm mươi bảy nhân dân tệ chẵn (¥1357.00), dùng để đóng viện phí cho mẹ là Lục Chân. Bản thân Nguyên Tố cam kết, sau này nhất định sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi.
Người vay: Nguyên Tố
Ngày: 1 tháng 1 năm 2013】
Viết xong, cậu điểm chỉ tay đỏ lên tên mình.
"Bà ơi, đây là giấy nợ." Nguyên Tố hai tay đưa tờ giấy qua, giọng điệu nghiêm túc, "Lãi con sẽ tính gấp ba lần ngân hàng, bà cất kỹ đi ạ."
Lý Tố Hoa nghe vậy liếc nhìn tờ giấy đó, hừ một tiếng: "Làm chính quy vậy làm gì? Ta sợ con quỵt nợ hay sao chứ?"
"Không phải ạ." Nguyên Tố cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất cảm xúc trong đáy mắt, "Là sợ bản thân con quên mất."
Sợ quên mất ơn nghĩa này, cũng sợ quên mất hoàn cảnh mình đang lâm vào lúc này.
Lý Tố Hoa không nói thêm gì, nhận lấy giấy nợ nhét tuỳ tiện vào túi, miệng vẫn chẳng chịu buông tha: "Được rồi, cất đi. Ăn cơm xong mau cầm tiền tới bệnh viện, đừng để mẹ con đợi sốt ruột."
"Đi thôi Tiểu Vũ, về nhà ăn cơm."
"Vâng ạ."
Về tới nhà, Bồ Vũ sờ sờ hai viên kẹo sữa thỏ trắng chưa kịp đem tặng trong túi, có phần bực bội.
Thôi để lần sau vậy.
Đợi tới lúc tâm trạng cậu khá hơn.
……
Sau kỳ nghỉ Tết dương lịch, trường học trở lại việc học.
Lớp học mùa đông luôn đóng kín cửa sổ.
Không khí thoảng mùi bụi phấn và sách vở.
Vừa hết tiết đọc sớm, Trình Tư Nghi đã gọi Bồ Vũ tới văn phòng.
"Tiểu Vũ, đây là báo mẫu và phiếu chuyển khoản nhuận bút toà soạn gửi tới."
Trình Tư Nghi lấy từ ngăn kéo ra một chiếc phong bì giấy kraft dày, cười đưa cho cô, "Vì chỗ mình hẻo lánh quá, cộng thêm nghỉ Tết dương lịch, trên đường bị trễ mấy ngày. Em mau mở ra xem thử đi."
Bồ Vũ có phần kích động nhận lấy phong bì, đầu ngón tay thậm chí hơi run rẩy.
Cô cẩn thận xé mép phong bì.
Bên trong là ba tờ 《Nam Hoa Nhật Báo》thoảng mùi mực in.
Còn có một tờ phiếu chuyển khoản màu xanh lá.
Một trăm sáu mươi tệ.
Với Bồ Vũ vẫn còn là học sinh, đây gần như là một khoản tiền lớn.
Cô lật trang phụ san báo, thấy ở góc trong cùng bài viết tên 《Bức Thư Ướt Rêu Phong》.
Cột tác giả in rõ hai chữ: 【Bồ Vũ】
Cô đưa ngón tay ra, khẽ vẽ theo tên mình.
Ý niệm trong lòng càng thêm rõ ràng và kiên định——
Cô sẽ tiếp tục viết.
Viết thật nhiều thật nhiều bài, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền.