Bài viết gửi đi đã một tuần, vẫn chưa có tin tức gì.
Tuy cô Trình từng nói sau khi duyệt bài sẽ gọi điện hoặc gửi email thông báo, nhưng Bồ Vũ vẫn mỗi ngày đều ra phòng thu phát của trường tìm xem thử.
Nhưng chẳng có gì cả.
Cô dần dần không còn ôm hy vọng gì nữa, bắt đầu cố gắng viết bài mới.
Bài này không đậu, thì bài sau, bài sau nữa, thế nào cũng có ngày đậu.
Cho tới tiết Vật lý chiều thứ năm.
Trình Tư Nghi đột nhiên xuất hiện ở cửa lớp.
"Bồ Vũ, em ra đây một chút."
Lòng Bồ Vũ thắt lại, theo bản năng nghĩ là bài viết bị trả về, nên vẻ mặt cô Trình mới nghiêm túc như vậy.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi lớp giữa ánh mắt tò mò của cả lớp.
Hành lang rất yên tĩnh, Trình Tư Nghi dẫn cô tới góc cầu thang, lúc này mới xoay người, ôm chầm lấy cô, giọng điệu chẳng thể giấu nổi niềm vui:
"Đậu rồi! Tiểu Vũ! Bài viết đậu rồi!"
Bồ Vũ cả người ngơ ngác, đầu óc trống rỗng: "Thật, thật sự ạ? Là toà soạn tạp chí đó sao?"
"Bên toà soạn tạp chí tuy vẫn chưa có tin, nhưng người bạn cô làm ở toà soạn báo đã phản hồi rồi!" Trình Tư Nghi kích động nói, "Bạn ấy nói tổng biên tập đọc bài tản văn của em xong thích lắm, tuy văn phong còn hơi non nớt, nhưng cảm xúc đặc biệt chân thành cảm động, vừa đúng lúc phù hợp chủ đề phụ san cuối tháng, quyết định đăng gấp lên phụ san 《Nam Hoa Nhật Báo》thứ sáu tuần sau!"
"Báo?!"
"Đúng vậy! Còn có nhuận bút nữa đấy!" Trình Tư Nghi cười xoa đầu cô, giọng dịu dàng, "Bên toà soạn sẽ nhanh chóng gửi báo mẫu và phiếu chuyển khoản tới, cô đã cho họ địa chỉ trường rồi, chắc trước cuối tháng sẽ tới."
Mắt Bồ Vũ thoáng chốc đỏ hoe.
Cô có thể tự kiếm tiền rồi.
Cô không còn chỉ là đứa con rơi chỉ biết tiêu tiền nữa.
"Đừng khóc chứ." Trình Tư Nghi nhìn cũng có phần xót xa, "Bồ Vũ, em thật sự rất giỏi, tiếp tục viết đi, sau này sẽ có nhiều cơ hội hơn nữa."
"Vâng." Bồ Vũ gật đầu thật mạnh, nghẹn ngào nói: "Con cảm ơn cô Trình, làm phiền cô rồi..."
"Chúc mừng nhé, nhà văn nhỏ của tụi cô!"
"Mau về học đi, lát nữa thầy Vật lý các em không vui đâu."