Bồ Vũ đặt chiếc hộp giữ nhiệt trong lòng lên tủ đầu giường, rồi rất tự nhiên nắm lấy tay Lục Chân, đỡ bà ngồi xuống giường bệnh.
"Dì ơi, hôm nay không có hồng, nhưng con mang cái này tới."
Nguyên Tố đứng một bên, không nói gì, lặng lẽ nhìn Bồ Vũ cẩn thận mở nắp chiếc hộp cơm quen thuộc ấy.
Lần này bên trong không phải cháo gạo.
Mà là những viên bánh trong veo.
Mùi thơm ngọt của gạo nếp thoáng chốc xua tan mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo trong phòng.
"Là bánh bà con tự tay làm đấy ạ, vẫn còn nóng."
"Thơm quá." Lục Chân liếc nhìn, ánh mắt trở nên mềm mại, "Ngày xưa tới Lập Đông, mẹ cũng từng làm cho A Tố..."
Thực ra tay nghề nấu ăn của Lục Chân không tính là quá giỏi, nhưng bà rất thích làm những món cần cầu kỳ, ví dụ như sủi cảo, bánh trung thu, hay bánh nếp.
"Vậy dì nếm thử đi, xem có khác vị dì làm không?"
Bồ Vũ cầm đôi đũa dự phòng lên, gắp một viên đưa tới bên miệng Lục Chân.
Lục Chân cắn một miếng nhỏ, nhân mè đen chảy ra, ngọt ngào.
"Ngon." Đáy mắt bà nhuốm ý cười, mãn nguyện như một đứa trẻ, "Ngọt quá, Tiểu Vũ."
Ăn hết nửa viên, Lục Chân đột nhiên dừng lại, như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Nguyên Tố vẫn im lặng đứng ở góc phòng nãy giờ.
"A Tố, con ăn chưa?"
Nguyên Tố khựng lại, khẽ nói: "Con không đói."
"Sao lại không đói được? Con vẫn đang tuổi lớn mà." Lục Chân nhíu mày, khôi phục tư thái của một người mẹ, bà nhận đũa từ tay Bồ Vũ, gắp một viên bánh, có phần vụng về đưa về phía Nguyên Tố.
"A Tố cũng ăn đi."
Nguyên Tố nhìn cánh tay mẹ giơ lên đưa viên bánh tới, lại nhìn Bồ Vũ đứng bên cạnh với nụ cười tràn đầy.
Khoảnh khắc ấy, lớp phòng bị dựng lên trong lòng cậu, sụp đổ mất một góc.
Bồ Vũ quay đầu nhìn Nguyên Tố vẫn đứng nguyên tại chỗ, "Cậu cũng ăn đi, bà đặc biệt bảo mình mang tới cho cậu và dì đấy."
Nguyên Tố lúc này mới bước tới, hơi cúi đầu, cắn một miếng từ tay mẹ.
Mềm dẻo, ngọt thơm.
Ngọt cho tới tận đáy lòng vốn đã đắng chát.
"Ngon không?" Lục Chân mong đợi hỏi.
Nguyên Tố cụp mi mắt xuống, che giấu cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt, giọng khàn đục: "Vâng, ngon lắm."