Chuông tan tiết cuối buổi sáng vang lên.
Bầu không khí trong lớp thoáng chốc thả lỏng, có người vội vàng xuống nhà ăn, có người rủ nhau ra sân trường hoặc căng tin.
Bồ Vũ chẳng vội rời đi, lấy nửa tờ bài Toán buổi sáng chưa làm xong ra, muốn nhân giờ trưa yên tĩnh giải thêm vài câu.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, ấm áp rải lên cánh tay cô.
Chiếc loa phát thanh treo góc trước lớp "xoẹt" một tiếng vang lên.
Ngay sau đó, một giọng nữ trong trẻo dễ nghe quen thuộc vang ra:
"Kính chào quý thầy cô, các bạn học sinh, chào buổi trưa."
"Đây là chương trình âm nhạc giữa trưa của trạm phát thanh trường, mình là người dẫn chương trình được kéo tới giúp tạm hôm nay, Hứa Tuế Nhiên lớp 12(2)."
Giọng Hứa Tuế Nhiên truyền qua dòng điện, vẫn hoạt bát trong trẻo như thường: "Được rồi, vào việc chính nào, phần yêu cầu bài hát đầu tiên hôm nay, đến từ bạn thân của mình là Bồ Vũ, gửi tặng một 'người bạn không muốn tiết lộ tên'."
"Bạn ấy nói, cảm ơn cậu luôn xuất hiện đúng lúc cần thiết, mong bài hát này có thể đồng hành cùng cậu, đi qua mỗi khoảnh khắc dù sáng hay tối."
"Một bài hát của Châu Kiệt Luân, Tình Thiên (Trời Nắng), gửi tặng người bạn này, cũng gửi tặng tất cả các bạn đang nỗ lực vì ước mơ."
"Trời nắng rồi sẽ tới, câu chuyện còn dài, nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé."
Tiếng đàn guitar dạo đầu vang lên trong trẻo, thoáng chốc thu hút mọi ánh tai.
"Đoá hoa vàng nhỏ trong câu chuyện, từ năm sinh ra đã trôi dạt..."
Lớp học dần dần yên tĩnh lại.
Có người khẽ hát theo, có người dừng bút lặng lẽ lắng nghe.
Bồ Vũ cầm bút, ánh mắt theo bản năng dừng trên chỗ ngồi trống bên cạnh.
Cho tới câu cuối cùng "nhưng cuối câu chuyện dường như cậu vẫn nói lời tạm biệt" khẽ vang lên.