Mãi tới khi Nguyên Tố ngủ say, Bồ Vũ mới chậm rãi buông tay ra.
Chỗ xương cổ tay âm ỉ đau, để lại một vòng vết đỏ rõ ràng.
Cô nhìn thiếu niên chẳng chút phòng bị trên giường, trong lòng rối như tơ vò.
Căn phòng đổ nát này, ngay cả một cốc nước nóng sạch cũng không có, nếu tối nay cậu vẫn sốt cao không hạ, thì phải làm sao?
Bồ Vũ liếc nhìn đồng hồ, chạy nhanh về nhà.
Lý Tố Hoa đang hâm cơm trong bếp, thấy cô vội vàng bước vào, có phần bất ngờ: "Tiểu Vũ, sao hôm nay về sớm thế?"
"Bà ơi," Bồ Vũ thở dốc, giọng có phần hoảng loạn: "Nguyên Tố bị sốt rồi, sốt nặng lắm."
Động tác trong tay Lý Tố Hoa khựng lại, "Sốt á?"
Bồ Vũ gật đầu, giọng mang theo vẻ nôn nóng: "Chắc là dầm mưa hôm qua đó, con tới nhà xem, cậu ấy nằm một mình trên giường, sốt tới mê man luôn. Con mua thuốc cho cậu ấy, cho uống rồi, nhưng sốt vẫn chưa hạ."
Lý Tố Hoa im lặng vài giây, đặt xẻng xào xuống: "Bà đi xem thử."
Cửa nhà Nguyên Tố khép hờ, trong nhà vẫn mờ tối yên tĩnh như cũ.
Bồ Vũ bước nhanh vào phòng, thấy Nguyên Tố vẫn đang ngủ, chiếc khăn trên trán đã trượt sang một bên.
Lý Tố Hoa bước tới bên giường, đưa tay thử trán cậu, lại sờ lòng bàn tay cậu: "Sốt hơi cao đấy, nhưng lòng bàn tay còn nóng hơn cả mu bàn tay, đây là sắp ra mồ hôi rồi, là chuyện tốt."
Nghe lời bà nội nói vậy, trái tim treo lơ lửng của Bồ Vũ mới hơi buông xuống được chút.
Lý Tố Hoa nhìn quanh căn phòng trống trơn này, thở dài: "Đứa trẻ này, sống một mình sao lại ra nông nỗi này."
"Đi lấy chăn dày trong hòm ra." Bà nội ra hiệu.
"Hòm ạ?" Bồ Vũ nhìn quanh, chẳng thấy chiếc hòm đựng chăn nào.
Bà nội đã quen đường thuộc lối đi tới một căn phòng khác có ánh nắng tốt, từ trong hòm gỗ lục ra một chiếc chăn dày hơn, đã được giặt sạch, còn lồng vỏ chăn trắng của bệnh viện.