Bồ Vũ bị câu hỏi ấy làm nghẹn lại.
Cô đương nhiên không có ý đó, nhưng phải giải thích thế nào đây? Nói thẳng là sợ cậu dầm mưa ốm bệnh? Có đường đột quá không?
"Mình chỉ là," cô cân nhắc từ ngữ, "chỉ là nghĩ bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau, giống như Tuế Tuế giúp mình vậy."
Từ "bạn bè" ấy, cô lại một lần nữa dùng tới.
Nguyên Tố im lặng nhìn cô, sợi mưa ngoài cửa sổ hắt xiên vào, để lại từng vệt nước trượt dài trên mặt kính.
Sự im lặng ấy kéo dài rất lâu, lâu tới mức Bồ Vũ gần như định từ bỏ.
Cậu lại đột nhiên đứng dậy, xách chiếc cặp đen trong ngăn bàn lên.
"Đi thôi."
Giọng vẫn nhạt, nhưng không từ chối nữa.
Bồ Vũ lặng lẽ thở phào, cầm chiếc ô trong suốt treo trên bậu cửa sổ lên, cùng Nguyên Tố một trước một sau bước ra khỏi lớp.
Xuống tới tầng dưới, Bồ Vũ vừa định mở ô, Nguyên Tố lại đưa tay đón lấy.
"Đưa tôi."
Cậu người cao, rất tự nhiên giương ô lên, hai người đứng sát nhau dưới ô.
Đứng gần vậy, Bồ Vũ có thể ngửi thấy mùi kim loại thoang thoảng trên người cậu, hoà lẫn hơi ẩm của nước mưa.
Nguyên Tố nghiêng ô về phía cô.
"Đi thôi."
Hạt mưa rơi lộp độp trên mặt ô, nước đọng thành vũng trên đường phố, phản chiếu ánh trời vỡ vụn.
Cả hai người đều không nói gì, chỉ nghe được tiếng mưa và tiếng bước chân.
Khoảng không dưới ô rất nhỏ, đi được một đoạn, cánh tay hai người khẽ chạm vào nhau.
Bồ Vũ như bị điện giật khẽ cứng người, lén liếc nhìn cậu.
Đường nét gương mặt nghiêng của thiếu niên được ánh mưa khắc hoạ rõ ràng, trên hàng mi đọng những giọt nước li ti, thần sắc vẫn xa cách nhạt nhẽo, nhưng nhiều hơn ngày thường vài phần mềm mại.
Cậu chẳng chút biểu cảm, chỉ nghiêng phần lớn chiếc ô về phía đầu cô.
Bồ Vũ để ý thấy vai áo trái đồng phục của cậu đã ướt sẫm một mảng.