Bồ Vũ nắm chiếc máy màu bạc vẫn còn hơi lành lạnh, tim như hẫng đi một nhịp, ngay sau đó lại đập thình thịch trong lồng ngực.
Nếu không phải Tuế Tuế, vậy còn có thể là ai?
Đáp án thực ra đã sắp lộ ra, nhưng lại khiến cô không dám tin chắc.
Chuông vào tiết lại vang lên lần nữa.
Thầy dạy Toán ôm chồng bài thi bước vào lớp.
Bồ Vũ vội vàng về chỗ ngồi, ánh mắt theo bản năng dừng trên chỗ trống bên cạnh.
Ghế của Nguyên Tố trống trơn, cặp sách cũng không có, chỉ có vài cuốn sách giáo khoa hơi lộn xộn chất ở góc bàn.
Hôm nay cậu không tới lớp.
Suốt cả ngày học, Bồ Vũ đều nghe giảng mà tâm trí để đâu đâu.
Thầy giáo giảng giải bài toán hàm số phức tạp trên bảng đen, bụi phấn lả tả rơi xuống.
Mỗi lần cửa lớp bị đẩy mở, cô đều theo bản năng ngẩng đầu lên.
Nhưng lần nào cũng không phải cậu.
Lúc tan học, Hứa Tuế Nhiên lạch bạch chạy tới, tò mò hỏi dồn: "Tiểu Vũ, bạn biết máy nghe nhạc là ai tặng chưa?"
Bồ Vũ lắc đầu, lại gật đầu.
Cuối cùng chỉ khẽ nói: "Không chắc chắn."
Ánh mắt Hứa Tuế Nhiên loé lên, radar hóng chuyện lại khởi động: "Mình nghĩ cả ngày rồi, có phải bạn cùng bàn của bạn không? Hôm đó mua máy nghe nhạc cậu ấy cũng có mặt, còn giúp tụi mình vạch trần ông chủ đen lòng đó."
Hứa Tuế Nhiên càng nói càng thấy có khả năng, giọng mang theo sự phấn khích bị đè nén: "Không lẽ thật sự là cậu ấy? Trời ơi mình... nàng tiên ốc, à không, chàng tiên ốc hạ phàm rồi sao?"
"Đừng nói bậy," hàng mi Bồ Vũ khẽ run, theo bản năng giải thích: "Cũng có thể là để nhầm chỗ, lát nữa mình trả lại cậu ấy."
Hứa Tuế Nhiên nhướng mày, liếc nhìn mặt bàn hơi lộn xộn của Nguyên Tố, lại nhìn bàn học ngay ngắn gọn gàng của Bồ Vũ.
"Cái này mà để nhầm được à?"
Bồ Vũ bị cô hỏi cho á khẩu.
Cho tới hết tiết tự học tối cuối cùng, chỗ ngồi bên cạnh vẫn trống không.
Chuông tan học cuối cùng cũng vang lên.