Nguyên Tố dọn dẹp vỏ trái cây, lại rót cho mẹ một cốc nước ấm.
Lục Chân bưng cốc nước, đầu ngón tay khẽ vuốt ve thành cốc, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt loé lên một tia mong đợi: "A Tố, bạn học tên Bồ Vũ đó, mẹ muốn gặp cô bé một chút, cảm ơn cô bé đã tặng con hồng, được không?"
Suy nghĩ của bà có phần nhảy cóc, nhưng logic lại khá rõ ràng: "Con đã lâu rồi không dẫn bạn học nào về nhà chơi."
Tay lau bàn của Nguyên Tố cứng đờ giữa không trung.
Ngoài cửa sổ phòng bệnh, lá cây ngô đồng xoay tròn trong gió.
Cậu cụp mi mắt xuống, nhìn miếng giẻ lau ướt sũng trong tay, trên đó còn dính chút bụi bẩn.
Dẫn cô ấy tới bệnh viện sao?
Tới cái nơi sặc mùi thuốc và ngột ngạt này, gặp một người bệnh tâm thần lúc tỉnh lúc mê?
Nguyên Tố theo bản năng muốn từ chối.
Như từ chối bất kỳ ánh sáng nào chiếu vào cuộc sống ngổn ngang của cậu.
"Cô ấy không..."
"Mẹ biết mà." Lục Chân đột nhiên ngắt lời cậu, sốt ruột nói: "Mẹ biết nơi này không tốt, mẹ biết mẹ không tốt, nhưng A Tố..."
Bà đưa tay, khẽ nắm lấy bàn tay xương khớp rõ ràng của con trai.
Đôi tay ấy vì quanh năm sửa đồ điện, đầu ngón tay chai sạn mỏng, khớp tay còn lưu lại vài vết sẹo nhỏ.
"Mẹ chỉ muốn biết, bên cạnh con bây giờ, có thật sự có người sẵn lòng đối tốt với con không, mẹ không muốn A Tố cứ mãi một mình..."
Nguyên Tố có thể cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của mẹ.
Sự run rẩy ấy theo hơi thở, truyền tới tận đáy trái tim cậu.
Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên đôi mắt có phần đục mờ vì uống thuốc lâu ngày của mẹ.
Bà là bệnh nhân.
Lời bệnh nhân nói qua hai ngày sẽ quên ngay.
Cuối cùng, Nguyên Tố như thoả hiệp thở dài một tiếng.
Cậu gật đầu, giọng có phần khàn đục, mang theo ý an ủi:
"Con sẽ hỏi cô ấy."
"Nhưng cô ấy học rất chăm, chưa chắc có thời gian đâu."