Thời gian trôi qua, mỗi ngày mỗi khác.
Tại Cửu Châu, tại Thần Lục, tại Huyết Vũ, tại Ma Vực, tại Vô Tận Sơn Hải… khắp nơi đều có những chuyện xảy ra.
Có người đột phá, có người chết đi.
Có người vui mừng, có người đau khổ.
Có người gặp duyên, có người gặp nạn.
Đây chính là nhân sinh, đây chính là tu hành.
Mà tại nơi này, tại một vùng đất hoang vu của Huyết Vũ, có một người đàn ông trung niên mặc áo trắng đang bước đi.
Hắn chẳng có mục tiêu, cũng chẳng định hướng, chỉ đơn thuần bước đi, bước đi mãi không ngừng.
Thân thể hắn có vết thương, máu tươi đã khô, nhưng vết thương vẫn còn đó, thậm chí còn có một chút màu đen, tựa như có độc.
Độc này, không phải từ bên ngoài, mà là từ bên trong cơ thể hắn.
Đó là độc của tâm hồn.
Hắn là Hứa Thanh.
Hắn đã đi như vậy ba tháng.
Ba tháng trước, hắn rời khỏi Vương Đô, rời khỏi Thần Lục, đi về phía tây, đi về phía Huyết Vũ.
Hắn không biết mình muốn đi đâu, cũng không biết mình muốn làm gì.
Hắn chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, tựa như có một cái lỗ hổng, gió thổi qua, lạnh giá.
Hắn nhớ về quá khứ, nhớ về những người đã khuất, nhớ về những chuyện đã qua.
Nhưng càng nhớ, càng đau.
Cho nên, hắn không muốn nghĩ nữa, hắn chỉ muốn đi, đi thật xa, đi đến một nơi không ai biết, đi đến một nơi không có ký ức.
Nhưng… làm sao có thể?
Ký ức ở trong lòng, làm sao có thể quên?
Cho nên, hắn vẫn cứ đi, vẫn cứ đau.
Cho đến hôm nay.
Hôm nay, trời mưa.
Mưa không lớn, nhưng rất dày, tựa như một tấm màn, che khuất tầm mắt.
Hứa Thanh đi trong mưa, quần áo ướt sũng, tóc tai bết dính, trông rất thảm hại.
Nhưng hắn không để ý, hắn vẫn cứ đi.