Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã là ba tháng sau.
Trong động phủ, Tần Tang ngồi xếp bằng, trước mặt hắn lơ lửng một thanh kiếm màu xanh lam, chính là Thanh Loan kiếm.
Thanh Loan kiếm đã hoàn toàn khác xưa.
Thân kiếm trở nên trong suốt như pha lê, có thể nhìn thấu qua, bên trong dường như có một dòng nước màu xanh lam đang chảy chầm chậm, lấp lánh ánh sáng, đẹp đến mức mê hồn.
Tần Tang đưa tay ra, Thanh Loan kiếm nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay.
Cầm kiếm lên, cảm nhận sự nhẹ nhàng như không có vật gì, nhưng lại có thể cảm nhận được sức mạnh kinh khủng ẩn chứa bên trong.
Hắn hơi vận chuyển chân nguyên, Thanh Loan kiếm lập tức phát ra tiếng vang nhẹ, kiếm quang lóe lên, một cỗ khí tức sắc bén vô cùng bộc phát, khiến cho không khí trong động phủ cũng trở nên ngột ngạt.
“Không hổ là Linh Bảo!”
Tần Tang trong lòng vui mừng khôn xiết.
Ba tháng qua, hắn toàn tâm toàn ý luyện hóa Thanh Loan kiếm, cuối cùng đã đem nó hoàn toàn luyện hóa, biến thành bản mệnh pháp bảo của chính mình.
Trong quá trình luyện hóa, hắn cũng phát hiện ra một số bí mật của Thanh Loan kiếm.
Thanh Loan kiếm không chỉ là một thanh kiếm đơn thuần, bên trong còn ẩn chứa một đạo Thần Thông – “Thanh Loan Phách”.
Một khi thi triển, có thể triệu hồi hư ảnh Thanh Loan, phát ra một kích sấm sét, uy lực kinh thiên.
Chỉ là, muốn thi triển thần thông này cần tiêu hao lượng chân nguyên khổng lồ, ngay cả Tần Tang hiện tại cũng chỉ có thể thi triển một lần, sau đó sẽ kiệt lực.
“Với Thanh Loan kiếm, thực lực của ta ít nhất tăng gấp đôi!”
Tần Tang thu hồi Thanh Loan kiếm, trong lòng tràn đầy tự tin.
“Là Thôn Mộng?”
Tần Tang vội vàng mở túi Linh Thú, chỉ thấy Thôn Mộng thú đang nằm cuộn tròn bên trong, toàn thân tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khí tức trên người không ngừng tăng lên.
“Đây là… muốn đột phá?”
Tần Tang kinh hỉ.
Thôn Mộng thú từ lâu đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong Nguyên Anh, chỉ thiếu một cơ hội là có thể đột phá đến Hóa Thần kỳ.
Không ngờ, cơ hội này lại đến vào lúc này.
Tần Tang vội vàng bố trí trận pháp, tạo ra một môi trường yên tĩnh cho Thôn Mộng thú.
Thôn Mộng thú vẫn nhắm mắt, nhưng khí tức trên người càng lúc càng mạnh, cuối cùng đạt đến một đỉnh điểm.
“Ầm!”
Một tiếng vang nhẹ, Thôn Mộng thú mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng màu vàng.
Khí tức trên người nó đột nhiên bộc phát, thẳng tiến đến cảnh giới Hóa Thần!
“Tốt!”
Tần Tang vỗ tay khen ngợi.
Thôn Mộng thú đứng dậy, duỗi người một cái, toàn thân tỏa ra khí tức cường đại, khiến cho Tần Tang cũng phải kinh ngạc.
“Chủ nhân.”
Thôn Mộng thú mở miệng, thanh âm trầm ấm.
“Ngươi đã có thể nói chuyện?”
Thôn Mộng thú gật đầu: “Sau khi đột phá, ta đã thức tỉnh một phần huyết mạch, không chỉ có thể nói chuyện, còn nắm giữ một số thần thông mới.”
“Nói nghe xem.”
Thôn Mộng thú nói: “Ta có thể thi triển ‘Mộng Cảnh Trùng Kích’, đem địch nhân nhốt trong mộng cảnh, khiến hắn mê hoặc; còn có ‘Thực Mộng’, có thể thôn phệ giấc mơ của người khác, tăng cường tu vi của chính mình.”
Thôn Mộng thú sau khi đột phá, thực lực tăng vọt, trở thành trợ thủ đắc lực của hắn.
“Rất tốt, từ nay về sau, ngươi chính là linh thú Hóa Thần kỳ đầu tiên của ta.”
Thôn Mộng thú cúi đầu: “Đa tạ chủ nhân bồi dưỡng.”
Lúc này, Tần Tang chợt nhớ tới một việc.
Hắn lấy ra một viên ngọc giản, đây là tin tức mà hắn thu thập được gần đây.
Trong ngọc giản ghi chép, gần đây ở phía bắc Bắc Hàn Vực xuất hiện một tòa di tích cổ xưa, nghe nói là động phủ do một đại năng thời viễn cổ để lại, bên trong chứa vô số bảo vật.
Hiện tại, rất nhiều tu sĩ đã đổ về đó, hy vọng có thể tìm được cơ duyên.
“Di tích cổ xưa sao?”
Tần Tang trầm ngâm.
Hắn vừa đột phá đến Hóa Thần kỳ, lại có được Thanh Loan kiếm và Thôn Mộng thú, thực lực tăng vọt, đúng lúc cần ra ngoài mạo hiểm, tìm kiếm cơ duyên.
“Cái di tích này, có lẽ là một cơ hội tốt.”
Tần Tang quyết định, lập tức lên đường đi Bắc Hàn Vực.
Hắn thu dọn đồ đạc, mang theo Thôn Mộng thú, rời khỏi động phủ, hướng về phía bắc bay đi.
Trên đường đi, Tần Tang không ngừng luyện hóa Thanh Loan kiếm, đồng thời chỉ điểm Thôn Mộng thú tu luyện.
Một người một thú, thực lực không ngừng tăng lên.
Mấy ngày sau, Tần Tang đến được biên giới Bắc Hàn Vực.
Nơi đây khí hậu khắc nghiệt, gió tuyết cuồn cuộn, nhưng lại có rất nhiều tu sĩ tụ tập, đều là vì di tích cổ xưa mà đến.
Tần Tang tìm một tòa thành trấn nhỏ dừng chân, chuẩn bị tìm hiểu tình hình.
Vừa vào thành, hắn liền nghe thấy tin tức mới nhất.
“Nghe nói di tích cổ xưa đã mở ra, rất nhiều tu sĩ đã tiến vào!”
“Bên trong thật sự có rất nhiều bảo vật, có người tìm được một kiện Linh Bảo!”
Không chỉ vậy, còn có người tìm thấy một khối ‘Huyền Thiên Hàn Thiết’, thứ vật liệu tuyệt phẩm để luyện chế linh bảo!
“…”
Mọi người bàn tán sôi nổi, ai nấy đều mặt mũi hớn hở.
Tần Tang nghe vậy, trong lòng càng thêm chờ đợi.
Hắn không chần chừ, lập tức rời khỏi thành trấn, hướng về vị trí di tích bay đi.
Không lâu sau, một tòa núi lớn phủ đầy tuyết xuất hiện trước mắt.
Trên núi, có một cái hang động khổng lồ, chính là lối vào di tích.
Xung quanh hang động đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, có người đang tiến vào, có người thì vừa mới ra, trên mặt đầy vẻ hưng phấn.
Tần Tang không do dự, trực tiếp bay vào hang động.
Vừa vào trong, một cỗ khí tức cổ xưa liền đập vào mặt.
Bên trong là một mê cung khổng lồ, đường đi quanh co khúc khuỷu, khắp nơi đều là ngõ cụt và cạm bẫy.
Tần Tang thả ra thần thức, cẩn thận dò xét.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được một cỗ ba động linh khí mạnh mẽ từ phía trước truyền đến.
“Có bảo vật!”
Tần Tang lập tức bay về phía trước.
Chẳng mấy chốc, hắn đến một gian thạch thất.
Trong thạch thất có một cái đài đá, trên đài đặt một chiếc hộp ngọc.