Nguyên Thần Đan.
Đây là một loại đan dược cấp cao, chỉ có những đan sư đạt đến trình độ nhất định mới có thể luyện chế thành công. Nó có thể bồi bổ Nguyên Thần, tăng cường thần hồn, là thứ mà bất kỳ tu sĩ nào cũng khát khao.
Lần này, Tần Dương Minh muốn luyện chế Nguyên Thần Đan, không chỉ vì muốn tăng cường thực lực bản thân, mà còn vì muốn thử nghiệm một phương pháp luyện đan mới.
Phương pháp này chính là ‘Tam Luyện Pháp’.
Thông thường, luyện đan là một lần luyện chế thành công, nhưng ‘Tam Luyện Pháp’ lại chia làm ba lần, mỗi lần đều có yêu cầu và hiệu quả riêng biệt. Lần đầu luyện hình, lần hai luyện thần, lần ba luyện ý. Chỉ khi cả ba lần đều thành công, mới có thể luyện ra một viên Nguyên Thần Đan hoàn hảo.
Tần Dương Minh ngồi xếp bằng trong động phủ, trước mặt bày ra một lô linh dược quý hiếm. Hắn hít sâu một hơi, tâm thần chìm vào trạng thái vô cùng tĩnh lặng.
“Bắt đầu.”
Hắn khẽ nói một tiếng, tay phải vung lên, một đạo linh hỏa màu xanh lam bắn ra, bao phủ lấy những linh dược kia. Dưới sự thiêu đốt của linh hỏa, những linh dược dần dần hóa thành chất lỏng, tỏa ra mùi thơm nồng nặc.
Đây là bước đầu tiên – luyện hình.
Tần Dương Minh tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển linh hỏa một cách tinh tế, không cho phép bất kỳ sai sót nhỏ nào. Bởi vì chỉ cần một chút sơ suất, toàn bộ lô linh dược sẽ hóa thành tro bụi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chất lỏng linh dược dưới sự thiêu đốt của linh hỏa dần dần kết tụ, hình thành một viên đan dược thô sơ. Tuy bề ngoài còn thô ráp, nhưng đã có hình dáng cơ bản của Nguyên Thần Đan.
Tần Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám chủ quan. Bởi vì lần luyện thứ hai – luyện thần, mới là then chốt.