Trong một tòa đại điện cổ xưa, tràn ngập khí tức thời gian.
Một vị lão giả mặc áo bào màu xám, tóc trắng phơ, đang ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn màu xanh lam, trước mặt hắn có một cái bàn gỗ đen, trên bàn đặt một cái bình ngọc màu trắng sữa.
Bình ngọc này cao khoảng một thước, toàn thân trong suốt như ngọc, bên trong có một đoàn khí tượng màu vàng nhạt đang cuồn cuộn, phảng phất như một con rồng vàng đang bay lượn.
Lão nhân áo xám khép hờ đôi mắt, thân thể như hòa tan vào không gian xung quanh, khí tức yên tĩnh đến mức khó nhận ra.
Đột nhiên, bình ngọc trước mặt hắn run lên nhẹ, đoàn khí tượng màu vàng nhạt bên trong đột nhiên bạo phát ra ánh sáng chói lọi, sau đó nhanh chóng ảm đạm, cuối cùng hóa thành một đoàn khói đen, tiêu tán trong bình ngọc.
Lão nhân áo xám lập tức mở mắt ra, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
“Khí vận của Huyền Minh Tông… đứt đoạn?”
Hắn đứng dậy, đi đến trước bàn gỗ đen, nhìn chằm chằm vào bình ngọc trống rỗng, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.
“Không đúng, không phải là đứt đoạn, mà là… bị cắt đứt!”
Lão già áo xám lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng: “Có kẻ dùng thủ đoạn cực mạnh, chặt đứt mối liên hệ giữa Huyền Minh Tông và khí vận của Bắc Hàn, khiến khí vận của tông môn này hoàn toàn biến mất khỏi cảm nhận của ‘Khí Vận Bình’.”
“Chuyện này… thật đáng nghi.”
Hắn quay người, đi ra khỏi đại điện, thân hình lóe lên, đã xuất hiện trên một ngọn núi cao.
Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, chỉ thấy phía dưới là một mảnh cung điện nguy nga tráng lệ, khói lành lượn lờ, tiên hạc bay lượn, rõ ràng là một tông môn Tiên gia thịnh vượng.
Nơi này chính là một trong tứ đại tông môn của Bắc Hàn – Thiên Cơ Các.
Lão giả áo xám này chính là Chưởng môn của Thiên Cơ Các – Cơ Huyền Tử.
Cơ Huyền Tử đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía phương bắc, nơi đó chính là địa bàn của Huyền Minh Tông.
“Gần đây, Huyền Minh Tông động tĩnh không ngừng, trước đó còn phái người đến Thiên Hỏa Tông, hiện tại lại đột nhiên mất liên lạc với khí vận… Chẳng lẽ, bọn họ đã gặp phải đại biến?”
Cơ Huyền Tử trầm ngâm một lát, sau đó vung tay lên, một đạo lưu quang bay về phía chân núi.
Không lâu sau, một đạo thân ảnh màu xanh lục từ xa bay tới, rơi xuống trước mặt Cơ Huyền Tử, chính là một vị trung niên tuấn tú.
“Bái kiến Chưởng môn.”
“Thanh Vân, ngươi lập tức phái người điều tra tình hình của Huyền Minh Tông, xem bọn họ gần đây có chuyện gì xảy ra.” Cơ Huyền Tử ra lệnh.
“Vâng.”
Trung niên áo xanh gật đầu, sau đó hỏi: “Chưởng môn, nếu như Huyền Minh Tông thật sự xảy ra biến cố, chúng ta có nên…”
“Trước tiên điều tra rõ ràng.”
Cơ Huyền Tử lắc đầu: “Huyền Minh Tông dù sao cũng là một trong tứ đại tông môn, nếu thật sự xảy ra đại biến, tất nhiên sẽ có dấu hiệu. Hiện tại chúng ta còn chưa rõ tình hình, không nên hành động hấp tấp.”
“Đệ tử minh bạch.”
Cơ Huyền Tử đứng trên đỉnh núi, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
“Huyền Minh Tông… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
…Nội dung chương này được bảo vệ bởi webtruyenchu.com
“Không cần.”
Lão giả áo đỏ lắc đầu: “Huyền Minh Tông dù sao cũng là một tông môn ngang hàng với chúng ta, nếu bọn họ thật sự gặp nạn, tất nhiên sẽ có kẻ khác nhảy vào. Hiện giờ chúng ta không nên động, tránh bị vướng vào vòng xoáy đó.”
Nhưng nếu Huyền Minh Tông thật sự bị diệt, thì địa bàn của họ…
“Vâng.”
…
Trung niên hoàng bào nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.
“Huyền Minh Tông… đây đã là lần thứ hai.”
Hắn lẩm bẩm nói, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc: “Lần trước, bọn họ phái người đến Thiên Hỏa Tông, lần này lại đột nhiên mất liên lạc với khí vận… Chẳng lẽ, bọn họ đang mưu đồ chuyện gì?”
Chưởng môn, chúng ta có nên sai người đi dò xét?
Trung niên hoàng bào trầm ngâm giây lát, rồi lắc đầu: “Không cần. Dù sao Huyền Minh Tông cũng là tông môn ngang hàng với ta, nếu bọn họ thực sự có hành động gì, ắt sẽ lộ ra manh mối. Hiện tại không nên đánh động cỏ, cứ bình tĩnh quan sát trước đã.”
“Vâng.”
Lão nhân áo trắng khẽ gật đầu.
Trung niên hoàng bào đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn về phía phương bắc.
“Huyền Minh Tông… các ngươi rốt cuộc đang chơi trò gì?”
…
Cùng lúc đó, tại một tòa cung điện màu đen, tràn ngập khí tức âm lãnh.
Một vị lão giả mặc áo bào đen, dung mạo âm trầm, đang ngồi trên một tòa bảo tọa bằng đá đen, trước mặt hắn đứng một vị thanh niên mặc áo bào xám.
“Sư tôn, tin tức từ ba đại tông môn truyền đến, Huyền Minh Tông khí vận đứt đoạn, nghi ngờ xảy ra biến cố.”
Thanh niên áo xám cung kính báo cáo.
Lão giả áo đen nghe vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lùng: “Huyền Minh Tông? Bọn họ cũng có ngày hôm nay?”
“Sư tôn, chúng ta có nên…” Thanh niên áo xám hỏi.
“Không cần.”
Lão giả áo đen lắc đầu: “Huyền Minh Tông dù sao cũng là một tông môn ngang hàng với chúng ta, nếu bọn họ thật sự gặp nạn, tất nhiên sẽ có kẻ nhúng tay. Hiện tại chúng ta không nên hành động, tránh bị cuốn vào vòng xoáy đó.”
“Nhưng nếu Huyền Minh Tông thật sự bị diệt, địa bàn của bọn họ…” Thanh niên áo xám do dự nói.
Lão giả áo đen cười lạnh: “Địa bàn? Ngươi nghĩ, nếu thật sự có kẻ diệt được Huyền Minh Tông, hắn sẽ để chúng ta hưởng lợi sao?”
Thanh niên áo xám nghe vậy, lập tức hiểu ra, vội vàng gật đầu: “Đệ tử minh bạch.”
“Đi, tiếp tục theo dõi tình hình Huyền Minh Tông, nhưng chớ có hành động liều lĩnh.” Lão già áo đen ra lệnh.
“Vâng.”
Thanh niên áo xám gật đầu, sau đó quay người rời đi.
Lão nhân mặc áo đen ngồi trên bảo tọa đá đen, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.
“Huyền Minh Tông… rốt cuộc là ai, lại có thể khiến các ngươi gặp nạn?”
…
Trong khi các đại tông môn đang phản ứng với sự biến mất khí vận của Huyền Minh Tông, thì tại nơi sâu thẳm của Huyền Minh Tông, Vương Lục đang đứng trước một tòa cổ điện cổ xưa.
Tòa cổ điện này toàn thân màu đen, trên tường khắc đầy các loại phù văn cổ xưa, tràn ngập khí tức thời gian.
Đây chính là nơi cất giữ bí mật của Huyền Minh Tông – Huyền Minh Điện.
Vương Lục đẩy cửa điện bước vào, chỉ thấy bên trong là một không gian rộng lớn, bốn phía treo đầy các loại bảo vật, pháp khí, linh thảo, linh đan…Cảnh báo ăn cắp nội dung từ webtruyenchu.com
Nhưng hắn không để ý đến những thứ này, mà thẳng tiến đến trung tâm của đại điện.
Tại trung tâm của đại điện, có một tòa bàn thờ bằng đá đen, trên bàn thờ đặt một cái hộp ngọc màu đen.
Hộp ngọc này to bằng nắm tay, toàn thân trong suốt như ngọc, bên trong có một đoàn khí tượng màu đen đang cuồn cuộn, phảng phất như một con rồng đen đang bay lượn.
“Đây là… khí vận của Huyền Minh Tông?”
Hắn đưa tay ra, chạm vào hộp ngọc màu đen, chỉ cảm thấy một cỗ khí tức âm lãnh truyền đến, khiến cho lòng bàn tay hắn hơi tê dại.
“Không đúng, không phải là khí vận đơn thuần.”
Vương Lục lẩm bẩm, ánh mắt trở nên nghiêm trọng: “Trong luồng khí vận này còn ẩn chứa một sức mạnh thần bí, tựa như… một loại phong ấn?”
Hắn tập trung tinh thần, dùng thần thức thăm dò vào hộp ngọc màu đen.
Vương Lục thân thể chấn động, vội vàng thu hồi thần thức, trên mặt lộ ra vẻ chấn kinh.
“Cái này… rốt cuộc là cái gì?”
Hắn nhìn chằm chằm vào hộp ngọc màu đen, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Khí vận của Huyền Minh Tông rõ ràng đã bị hắn dùng thủ đoạn cắt đứt, nhưng trong hộp ngọc này vẫn ẩn chứa một luồng sức mạnh thần bí, tựa như đang phong ấn thứ gì đó.
“Chẳng lẽ… Huyền Minh Tông còn giấu bí mật gì khác?”
Vương Lục trầm ngâm một lát, sau đó quyết định mở hộp ngọc ra xem.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng mở nắp hộp ngọc.
Đột nhiên, một đạo hắc quang từ trong hộp ngọc bộc phát, trực tiếp xuyên thủng mái vòm của đại điện, bay thẳng lên trời cao.
Vương Lục thân thể chấn động, vội vàng đóng nắp hộp ngọc lại, nhưng đã không kịp.