Một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, khuôn mặt trắng bệch, đứng trên một tòa núi đá, nhìn về phía xa xa, nơi có một tòa thành cổ khổng lồ.
Trong thành cổ, khí tức kinh khủng tràn ngập, từng đạo thân ảnh khí thế ngút trời, đang giao chiến kịch liệt.
“Tộc trưởng, chúng ta… chúng ta có nên ra tay không?” Một lão giả mặc áo xám đứng sau lưng nam tử áo trắng, khẽ hỏi.
Nam tử áo trắng lắc đầu, “Chưa đến lúc.”
“Bọn chúng đã đánh đến thế này, nếu ta không ra tay, e rằng…”
“Ha ha, ngươi lo lắng cái gì?” Nam tử áo trắng cười lạnh một tiếng, “Bọn họ đánh nhau càng kịch liệt, chúng ta càng có lợi. Đợi đến khi hai bên đều tổn thất nặng nề, chính là lúc chúng ta thu lưới.”
“Tộc trưởng cao minh.” Lão giả áo xám nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia tôn kính.
Nam tử áo trắng không nói gì thêm, chỉ đứng đó, ánh mắt như đao, nhìn chằm chằm vào thành cổ phía xa.
Trong thành cổ, chiến đấu đã đến hồi kịch liệt nhất.
“Lão quỷ, ngươi dám!” Một tiếng hét kinh hoàng vang lên, chỉ thấy một lão nhân tóc bạc bị một ngọn trường thương đen ngòm đâm xuyên ngực, máu tươi phun trào.
Hắn cười gằn, khí thế ngập trời: “Ha ha ha, lão phu chờ ngày này đã lâu! Hôm nay, ngươi phải chết!”
Nói rồi, hắn vung tay một cái, ngọn trường thương đen kịt bỗng bừng sáng chói lòa, xé nát lão nhân tóc trắng thành từng mảnh.
Một cao thủ lão luyện như vậy, cũng phải gục ngã.
Nhưng chiến đấu vẫn chưa kết thúc.
Trên bầu trời, dưới mặt đất, khắp nơi đều là thân ảnh giao chiến.
Có người hóa thành cầu vồng, có người hóa thành mãnh thú, có người thao túng lôi đình, có người điều khiển hỏa diễm… Các loại thần thông pháp thuật, không ngừng va chạm, tạo thành từng đợt sóng xung kích kinh khủng.
“Giết!”
“Giết hết bọn chúng!”
Tiếng hò hét, tiếng gầm rú, tiếng kêu thảm thiết… hòa quyện vào nhau, biến thành một bản giao hưởng chết chóc.
Một bóng người khác ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa!” Một nam tử mặc áo bào vàng, mặt mày anh tuấn, đang đối kháng với ba địch thủ, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán.
Hắn bỗng rút lui về sau, hai tay kết ấn, miệng lẩm bẩm niệm chú.
“Thiên Địa Vô Cực, Vạn Pháp Quy Tông – mở!”
Oanh!