Thời khắc này, trên bầu trời phía tây Thành Thái Cổ, một đạo lưu quang màu xanh lam bỗng nhiên phá không mà tới, tốc độ cực nhanh.
Đạo lưu quang này vừa xuất hiện, đã thu hút sự chú ý của vô số người trong thành.
Bởi vì, nó mang theo một cỗ uy áp kinh khủng, khiến cho bầu trời phía tây đều trở nên âm trầm.
Đây là… cao thủ Hóa Thần?
“Không đúng, khí tức này… so với Hóa Thần còn đáng sợ hơn!”
“Chẳng lẽ là… Nguyên Anh?”
Trong thành, tiếng xôn xao vang lên, vô số ánh mắt đều tập trung vào đạo lưu quang kia.
Mà đạo lưu quang kia, cũng không có ý định che giấu, trực tiếp lao thẳng về phía tòa phủ đệ của Lộc Nhai.
“Lộc Nhai, ra đây gặp ta!”
Một thanh âm lạnh lùng vang vọng giữa không trung, âm thanh như sấm, chấn động cả tòa thành.
Ngay sau đó, một thân ảnh từ trong đạo lưu quang hiện ra.
Đó là một nam tử trung niên, thân mặc áo bào xanh, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như đao.
Hắn đứng giữa không trung, khí thế ngập trời, khiến cho không gian xung quanh đều phát ra tiếng oanh minh.
“Là… Mục gia!”
“Người này là Mục gia đại trưởng lão, Mục Thiên Hùng!”
“Không tốt rồi, Mục gia tới tìm Lộc Nhai trả thù rồi!”
Nhận ra thân phận của người tới, trong thành lập tức nổ ra một trận xôn xao.
Ai cũng biết, trước đó Lộc Nhai đã giết chết Mục gia thiếu gia Mục Vân, bây giờ Mục gia tìm tới, tất nhiên là để trả thù.
Mà lúc này, trong phủ đệ của Lộc Nhai.
Lộc Nhai đang ngồi xếp bằng trong tĩnh thất, đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia hàn quang.
“Hóa ra là Mục gia…”
Hắn lẩm bẩm một tiếng, sau đó đứng dậy, bước ra khỏi tĩnh thất.
Trên sân, Lâm Tiểu Dao và Tô Tử Dực đều đã đứng đó, sắc mặt đều có chút ngưng trọng.
“Lộc huynh, Mục gia tới rồi.” Lâm Tiểu Dao nói.
“Ừm.” Lộc Nhai gật đầu, ánh mắt bình tĩnh, “Các ngươi ở lại trong phủ, không cần ra ngoài.”
Nói xong, hắn bước ra khỏi phủ đệ, ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Trên không, Mục Thiên Hùng cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt tràn đầy sát ý.
“Ngươi chính là Lộc Nhai?” Mục Thiên Hùng lạnh giọng hỏi.
“Không sai.” Lộc Nhai gật đầu.
“Tốt, rất tốt!” Mục Thiên Hùng cười lạnh một tiếng, “Dám giết con trai ta, ngươi thật có gan!”
“Con trai ngươi muốn giết ta, ta tự nhiên phải phản kích.” Lộc Nhai thản nhiên nói, “Hắn chết, chỉ có thể trách bản thân kém cỏi.”
“Lời nói ngang ngược!” Mục Thiên Hùng tức giận, “Hôm nay, ta nhất định phải lấy mạng ngươi để tế linh hồn Vân nhi!”
Nói xong, hắn vung tay lên, một thanh trường kiếm màu xanh lam xuất hiện trong tay, kiếm khí bộc phát, chém thẳng về phía Lộc Nhai.
Một kiếm này, uy lực kinh thiên, dường như muốn chém nứt cả bầu trời.
Lộc Nhai ánh mắt ngưng tụ, không dám khinh thường, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi, một quyền đánh ra.
Ầm!
Quyền ảnh và kiếm khí va chạm, bạo phát ra một tiếng nổ kinh thiên, sóng khí cuồn cuộn, khiến cho không gian xung quanh đều vặn vẹo.