Trong phòng khách, Vương Thủ Nghĩa đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một tờ giấy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vương Bảo Nhữ.
“Bảo Nhữ, chuyện này… thật sự là như vậy sao?”
Vương Bảo Nhữ gật đầu: “Đúng vậy, cha. Đây là thông tin mà con điều tra được, tuyệt đối chính xác.”
Vương Thủ Nghĩa thở dài một tiếng, đặt tờ giấy xuống bàn: “Ta không nghĩ tới, hắn lại dám làm chuyện như vậy.”
“Cha, chúng ta nên làm thế nào?” Vương Bảo Nhữ hỏi.
Vương Thủ Nghĩa trầm mặc một lát, rồi nói: “Trước mắt, chúng ta không thể hành động tùy tiện. Hắn hiện tại đang ở đỉnh cao, nếu chúng ta đối đầu trực diện, e rằng sẽ gặp bất lợi.”
“Vậy chúng ta cứ để mặc hắn tiếp tục sao?” Vương Bảo Nhữ có chút bất mãn.
“Đương nhiên không phải.” Vương Thủ Nghĩa lắc đầu, “Chúng ta cần thu thập thêm chứng cứ, đợi đến khi có đủ bằng chứng, mới có thể đánh hắn một đòn chí mạng.”
Vương Bảo Nhữ nghe vậy, trong mắt lóe lên tia sáng: “Con hiểu rồi.”
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên.
Vương Thủ Nghĩa nhìn qua, sắc mặt hơi đổi: “Là hắn.”
Vương Bảo Nhữ cũng căng thẳng lại: “Cha, chúng ta có nên nghe máy không?”
Vương Thủ Nghĩa do dự một chút, rồi cầm lấy điện thoại: “A lô?”
“Lão Vương, tối nay có rảnh không? Tôi mời cậu đi uống rượu.” Một giọng nói vui vẻ vang lên từ đầu dây bên kia.
Vương Thủ Nghĩa hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường: “Tối nay à… có chút bận.”
“Vậy thì không sao, lần khác vậy.” Đầu dây bên kia cũng không cưỡng ép, nói vài câu liền cúp máy.
Vương Bảo Nhữ lo lắng nói: “Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Đừng hoảng sợ.” Vương Thủ Nghĩa đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, “Chúng ta cứ làm theo kế hoạch ban đầu, từng bước từng bước tiến hành.”