Chương 1262: Đêm Trước Tinh Thần Tình Hình Phụ Thuộc (Hai Trong Một Cầu Phiếu Tháng)
“Bà chủ, bà chủ, chúng ta đến rồi!”
Tiểu Hắc ngồi trên đầu của Hứa Thanh, một tay nắm lấy tóc Hứa Thanh, một tay vung vẩy, vừa hét vừa nhảy.
Tay còn lại của nó thì ôm một cái bình rượu, đã uống được nửa bình, mặt mũi đỏ bừng, trông rất vui vẻ.
Hứa Thanh nhìn về phía trước.
Trước mặt là một tòa thành trì cổ xưa, tường thành cao ngất, tràn ngập dấu vết thời gian, dường như đã trải qua vô số năm tháng, toát ra một cổ khí tức tang thương.
Mà ở phía trên thành trì, treo một tấm biển lớn.
Trên tấm biển viết ba chữ lớn.
“Thiên Hỏa Hải.”
Ba chữ này, giống như được viết bằng máu, màu sắc đỏ thẫm, nhìn kỹ có thể thấy chúng vẫn đang nhỏ giọt, tràn ngập một cổ sát khí mãnh liệt.
Đây chính là thành trì lớn nhất ở vùng biển phía tây của Vọng Cổ đại lục, cũng là trung tâm của khu vực phía tây.
Có thể nói, đây là một trong những thành trì trọng yếu nhất của tộc Nhân tộc ở Vọng Cổ.
Bởi vì, nơi đây là trạm trung chuyển cuối cùng để tiến vào Tinh Thần.
Từ đây đi về phía tây, vượt qua vùng biển phía tây, chính là Tinh Thần.
Vì vậy, thành Thiên Hỏa Hải này, cũng được gọi là Cửa Ngõ Tây Phương.
Mà bây giờ, bên ngoài thành Thiên Hỏa Hải, có thể thấy vô số thân ảnh đang bay lượn, từ xa nhìn lại, những thân ảnh này như những con ruồi, đông đảo vô cùng.
Họ đều là những người muốn tiến vào Tinh Thần.
Trong đó có tộc Nhân tộc, cũng có ngoại tộc.
Mà ở phía trên bầu trời thành Thiên Hỏa Hải, có một cánh cổng khổng lồ đang mở ra.
Cánh cổng này, chính là Cổng Tinh Thần.
Từ đây, có thể trực tiếp tiến vào Tinh Thần.
Chỉ là, muốn tiến vào Cổng Tinh Thần, cần phải có Tinh Thần Lệnh.
Mà Tinh Thần Lệnh, thì do các thế lực lớn phân phối.
Hứa Thanh lần này đến, cũng là vì Tinh Thần Lệnh.
Hắn đã từng nhận được tin tức, Tinh Thần Lệnh mà Tử Thanh cung phân phối, đã được giao cho đại sư huynh của hắn.
Mà đại sư huynh của hắn, hiện đang ở trong thành Thiên Hỏa Hải.Chỉ có tại webtruyenchu.com, web truyện chữ hàng đầu
Vì vậy, Hứa Thanh không chần chừ, trực tiếp hướng về thành Thiên Hỏa Hải bay đi.
Rất nhanh, hắn đã đến bên ngoài thành trì, cảm nhận được sự hùng vĩ của tòa thành trì này, trong lòng cũng có chút cảm khái.
Thành trì này, quả thực là quá lớn.
Chỉ riêng tường thành, đã cao tới mấy vạn trượng, đứng từ xa nhìn lại, giống như một tòa núi lớn chắn ngang phía trước.
Mà cổng thành, cũng cao tới mấy ngàn trượng, rộng lớn vô cùng.
Lúc này, ở cổng thành, có vô số người ra vào.
Hứa Thanh đi theo dòng người, tiến vào trong thành.
Vừa vào thành, một luồng khí tức sôi động ập vào mặt.
Chỉ thấy bên trong thành trì, đường phố rộng lớn, các gian hàng san sát nhau, người qua lại tấp nập, tiếng ồn ào huyên náo, vô cùng nhộn nhịp.
Mà ở trên đường phố, ngoài người đi bộ, còn có nhiều cỗ xe ngựa chạy qua.
Những cỗ xe ngựa này, đều do những con thú hung mãnh kéo, tốc độ cực nhanh, mang theo gió lốc, khiến cho người đi đường phải tránh đường.
Hứa Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng càng thêm cảm khái.
Thành Thiên Hỏa Hải này, quả thực là một tòa thành trì cực kỳ phồn hoa.
“Bà chủ, chúng ta đi tìm đại sư huynh trước đi.”
Tiểu Hắc ngồi trên đầu Hứa Thanh, vung tay nói.
Hứa Thanh gật đầu, theo sự chỉ dẫn của Tiểu Hắc, hướng về nơi ở của đại sư huynh đi đến.
Rất nhanh, hắn đã đến một tòa phủ đệ trước mặt.
Tòa phủ đệ này, tọa lạc ở một góc của thành Thiên Hỏa Hải, tuy không lớn lắm, nhưng rất tinh tế.
Cửa phủ đệ, treo một tấm biển, trên viết hai chữ: “Tử Phủ.”
Đây chính là nơi ở của đại sư huynh.
Hứa Thanh đứng trước cửa phủ, khẽ thở dài, sau đó bước lên, gõ cửa.
Cánh cửa phủ nhanh chóng mở ra, một lão nhân tóc bạc bước ra, thấy Hứa Thanh, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Công tử là…”
“Tại hạ Hứa Thanh, đến đây tìm đại sư huynh.”
Hứa Thanh cung kính nói.
Nghe vậy, lão nhân tóc bạc bỗng tỉnh ngộ, vội cúi đầu thi lễ.
“Nguyên lai là Hứa công tử, xin mời vào, lão gia đang trong phủ.”
Hứa Thanh gật đầu, rồi theo ông lão tóc bạc bước vào trong phủ.
Đi qua một con đường nhỏ, rất nhanh hắn đã đến một tòa đại điện trước mặt.
Trong đại điện, một thân ảnh tuấn tú đang ngồi xếp bằng, chính là đại sư huynh của hắn.
Lúc này, đại sư huynh dường như cảm nhận được Hứa Thanh đến, mở mắt ra, nhìn về phía Hứa Thanh, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Tiểu sư đệ, ngươi đến rồi.”
Hứa Thanh bước nhanh vào đại điện, hướng đại sư huynh cung kính hành lễ.
“Đệ tử bái kiến đại sư huynh.”
“Không cần khách sáo.”
Đại sư huynh vung tay, một luồng lực lượng nhẹ nhàng đỡ Hứa Thanh dậy.
Sau đó, hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh Hứa Thanh, nhìn Hứa Thanh từ trên xuống dưới, trong mắt lộ vẻ hài lòng.
“Không tệ, tu vi của ngươi lại tinh tiến, đã đến Đại Viên Mãn cảnh giới Hóa Thần rồi.”
Hứa Thanh khiêm tốn nói: “Nhờ có sư phụ và đại sư huynh chỉ điểm, đệ tử mới có thể tiến bộ nhanh như vậy.”
Đại sư huynh cười cười, không nói thêm gì, mà là hỏi: “Ngươi lần này đến, là vì Tinh Thần Lệnh chứ?”
Hứa Thanh gật đầu: “Đúng vậy.”
Đại sư huynh vung tay, một tấm lệnh bài màu tím bay ra, rơi vào tay Hứa Thanh.
“Đây là Tinh Thần Lệnh của ngươi.”
Hứa Thanh tiếp nhận lệnh bài, cảm nhận được cổ khí tức cổ xưa từ lệnh bài, trong lòng hơi động.
Tấm lệnh bài này, chính là chìa khóa để tiến vào Tinh Thần.
“Đa tạ đại sư huynh.”
Hứa Thanh cung kính nói.
Đại sư huynh lắc đầu: “Không cần khách sáo, đây là việc ngươi nên có.”
Nói xong, hắn nhìn Hứa Thanh, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Tiểu sư đệ, Tinh Thần sắp mở ra, ngươi lần này tiến vào Tinh Thần, nhất định phải cẩn thận.”
“Tinh Thần bên trong, cơ duyên trùng trùng, nhưng cũng nguy hiểm trùng trùng.”
“Trong đó, không chỉ có cường giả của tộc ta, còn có cường giả của ngoại tộc.”
“Ngươi nhất định phải cẩn thận từng bước, không được khinh thường.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng cảm động, gật đầu nói: “Đệ tử ghi nhớ lời dạy của đại sư huynh.”
Đại sư huynh gật đầu, lại nói: “Ngoài ra, ta nghe nói trong Tinh Thần lần này, có một cái cơ duyên lớn xuất hiện.”
“Cơ duyên này, liên quan đến một cái bí cảnh cổ xưa.”
“Ngươi nếu có cơ hội, có thể thử đi tranh đoạt.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng hơi động, vội hỏi: “Đại sư huynh, có thể nói rõ hơn một chút không?”
Đại sư huynh suy nghĩ một chút, nói: “Ta cũng chỉ nghe đồn thôi, cụ thể thế nào, ta cũng không rõ.”
Nhưng ta nghe nói, bí cảnh cổ xưa đó có tên là ‘Vùng Đất Thiên Cổ’.
“Trong đó, ẩn chứa cơ duyên của Thiên Cổ đại năng.”
“Nếu có thể đạt được, tương lai thành tựu, khó mà đo lường.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng ghi nhớ.
Thiên Cổ Địa…
Cái tên này, hắn lần đầu nghe thấy.
Nhưng từ lời nói của đại sư huynh, có thể thấy cái bí cảnh này, tuyệt đối không đơn giản.
“Đa tạ đại sư huynh nhắc nhở.”
Hứa Thanh cung kính nói.
Đại sư huynh cười cười, vung tay nói: “Được rồi, ngươi đi trước đi, chuẩn bị một chút, Tinh Thần sắp mở ra rồi.”
Hứa Thanh gật đầu, lại hành lễ với đại sư huynh, sau đó quay người rời đi.
Ra khỏi phủ đệ, Hứa Thanh đi trên đường phố, trong lòng suy nghĩ về chuyện Tinh Thần.
Tinh Thần, đối với hắn mà nói, vừa là cơ duyên, cũng là thử thách.
Trong đó, hắn sẽ phải đối mặt với những cao thủ từ khắp nơi trên đại lục Vọng Cổ.
Trong đó, có bạn, cũng có thù.
Nhưng dù thế nào, hắn cũng phải tiến vào.
Bởi vì, đó là con đường duy nhất để hắn trở nên mạnh mẽ.
“Tinh Thần…”
Hứa Thanh nhìn về phía Cổng Tinh Thần trên bầu trời, trong mắt lóe lên một tia quyết tâm.
Sau đó, hắn không chần chừ, hướng về nơi ở tạm thời của mình đi đến.
Hắn cần chuẩn bị một chút, để ứng phó với Tinh Thần sắp mở ra.
Rất nhanh, hắn đã đến một tòa khách sạn trước mặt.
Tòa khách sạn này, là nơi hắn tạm trú trước khi đến thành Thiên Hỏa Hải.
Hứa Thanh đi vào, trực tiếp về phòng.Nội dung chương này được bảo vệ bởi webtruyenchu.com
Trong phòng, hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu điều tức.
Thời gian, dần dần trôi qua.
Rất nhanh, một ngày đã trôi qua.
Sáng sớm ngày thứ hai, khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu rọi xuống thành Thiên Hỏa Hải, một tiếng chuông vang vọng khắp thiên địa, từ Cổng Tinh Thần truyền ra.
“Đương!”
Tiếng chuông vang vọng, chấn động lòng người.
Tất cả mọi người trong thành Thiên Hỏa Hải, đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Chỉ thấy Cổng Tinh Thần, lúc này đang phát ra ánh sáng chói lọi.
Ánh sáng này, giống như mặt trời, chiếu rọi khắp thiên địa.
Mà theo ánh sáng tỏa ra, Cổng Tinh Thần cũng bắt đầu mở ra từ từ.
“Tinh Thần, sắp mở ra rồi!”
Trong thành, vang lên vô số tiếng hô hào.
Tất cả mọi người, đều kích động nhìn lên Cổng Tinh Thần.
Hứa Thanh trong phòng, cũng mở mắt ra, đứng dậy, đi ra ngoài.
Hắn đứng trên đường phố, nhìn lên Cổng Tinh Thần trên bầu trời, trong mắt lóe lên một tia chờ đợi.
Rất nhanh, Cổng Tinh Thần hoàn toàn mở ra.
Một con đường ánh sáng, từ Cổng Tinh Thần kéo dài xuống, rơi xuống bên ngoài thành Thiên Hỏa Hải.
Trên con đường ánh sáng, có thể thấy vô số thân ảnh đang bay lên, hướng về Cổng Tinh Thần bay đi.
Những người đó, đều là những người có Tinh Thần Lệnh.
Hứa Thanh không chần chừ, cũng bay lên, hướng về con đường ánh sáng bay đi.
Rất nhanh, hắn đã đứng trên con đường ánh sáng.
Cảm nhận được cổ khí tức cổ xưa từ con đường ánh sáng, trong lòng hắn càng thêm chờ đợi.
Sau đó, hắn không chần chừ, hướng về Cổng Tinh Thần bay đi.
Rất nhanh, hắn đã đến trước Cổng Tinh Thần.
Nhìn cánh cổng khổng lồ trước mặt, Hứa Thanh hít sâu một hơi, sau đó bước vào.
Oanh!
Theo hắn bước vào, một luồng ánh sáng chói lọi bao phủ lấy hắn.
Sau đó, hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, thân thể bị một lực lượng khổng lồ cuốn lấy, hướng về một nơi xa xôi bay đi.
Không biết bao lâu sau, khi Hứa Thanh tỉnh lại, hắn phát hiện mình đã đứng ở một mảnh tinh không.
Xung quanh, là vô số tinh thần lấp lánh.
Mà ở phía trước, có một cánh cổng khổng lồ đang mở ra.
Cánh cổng đó, chính là Cổng Tinh Thần.
Hứa Thanh quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau mình, là vô số thân ảnh đang bay tới.
Những người đó, cũng giống như hắn, vừa mới tiến vào Tinh Thần.
“Đây chính là Tinh Thần sao…”
Hứa Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng cảm khái.
Sau đó, hắn không chần chừ, hướng về Cổng Tinh Thần bay đi.
Rất nhanh, hắn đã bay ra khỏi Cổng Tinh Thần.Bạn đang đọc truyện tại webtruyenchu.com
Sau khi ra khỏi cổng, hắn phát hiện mình đang đứng ở một mảnh đại lục.
Đại lục này, vô cùng rộng lớn, nhìn không thấy bờ.
Mà ở trên đại lục, có thể thấy vô số thân ảnh đang bay lượn.
Những người đó, đều là những người tiến vào Tinh Thần.
Hứa Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng hiểu rõ.
Nơi đây, chính là Tinh Thần.
Hắn đã chính thức tiến vào Tinh Thần.
“Tinh Thần, ta đã đến rồi.”
Hứa Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt lóe lên một tia chờ đợi.
Sau đó, hắn không chần chừ, hướng về phía trước bay đi.
Hắn muốn tìm hiểu tình hình của Tinh Thần, sau đó tìm kiếm cơ duyên của mình.
Rất nhanh, hắn đã bay ra một khoảng cách xa.
Trên đường đi, hắn gặp rất nhiều người.
Những người đó, có tộc Nhân tộc, cũng có ngoại tộc.
Mà giữa họ, có người hòa thuận, cũng có người xung đột.
Nhưng dù thế nào, Hứa Thanh cũng không quan tâm.
Hắn chỉ muốn nhanh chóng tìm được cơ duyên của mình.
Không biết bao lâu sau, khi Hứa Thanh bay qua một tòa núi lớn, hắn đột nhiên dừng lại.
Bởi vì, hắn cảm nhận được, ở phía trước, có một cỗ khí tức cường đại đang lan tỏa.
Cỗ khí tức này, khiến hắn cảm thấy một cỗ uy hiếp.
Hứa Thanh nhíu mày, nhìn về phía trước.
Chỉ thấy ở phía trước, có một tòa cốc lớn.
Trong hang sâu, một mặt hước nước trong vắt hiện ra.
Bên cạnh mặt nước, một bóng người đang ngồi xếp bằng.
Thân ảnh đó, là một nam tử áo trắng.
Nam tử áo trắng này, khuôn mặt tuấn tú, khí chất xuất trần, toát ra một cỗ khí tức cường đại.
Mà cỗ khí tức cường đại đó, chính là từ trên người hắn tỏa ra.
“Người này…”
Hứa Thanh nhìn nam tử áo trắng, trong lòng hơi động.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi của nam tử áo trắng này, ít nhất cũng là Hóa Thần Đại Viên Mãn.
Thậm chí, có thể đã bước vào cảnh giới Phản Hư.
Một cao thủ như vậy, sao lại xuất hiện ở chốn này?
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc, nhưng không dám tùy tiện đến gần.
Hắn đứng ở ngoài cốc, quan sát từ xa.
Lúc này, nam tử áo trắng dường như cảm nhận được ánh mắt của Hứa Thanh, mở mắt ra, nhìn về phía Hứa Thanh.
Ánh mắt của hắn, giống như sao trời, sâu thẳm khó lường.
“Ngươi là ai?”
Nam tử áo trắng mở miệng, thanh âm bình thản, nhưng lại mang theo một cỗ uy nghiêm.
Hứa Thanh nghe vậy, vội vàng cung kính hành lễ.
“Tại hạ Hứa Thanh, vô ý quấy rầy, xin tiền bối tha thứ.”
Nam tử áo trắng nghe vậy, khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Hứa Thanh, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Sau một lúc lâu, hắn mới mở miệng: “Ngươi cũng là người tiến vào Tinh Thần?”
Hứa Thanh gật đầu: “Đúng vậy.”
Nam tử áo trắng lại gật đầu, hỏi: “Ngươi tới đây, là vì ao nước này sao?”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng hơi chấn động, ánh mắt đảo về phía mặt nước.
Cái ao này nước trong vắt, tỏa ra một luồng khí linh nồng nặc.
Rõ ràng, đây không phải là một vũng nước tầm thường.
Tiền bối, cái ao này…
Hứa Thanh hỏi.
Nam tử áo trắng mỉm cười đáp: “Nơi này gọi là ‘Linh Tuyền’.”
“Trong đó, ẩn chứa linh khí tinh thuần, đối với tu luyện có lợi ích rất lớn.”
Nếu muốn, ngươi có thể xuống nước tu luyện.
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng vui mừng, vội vàng nói: “Đa tạ tiền bối.”
Nam tử áo trắng lắc đầu: “Không cần khách sáo, ta cũng chỉ tình cờ phát hiện nơi này thôi.”
Nói xong, hắn đứng dậy, nhìn Hứa Thanh, nói: “Ngươi tu luyện đi, ta đi trước đây.”
Hứa Thanh gật đầu, nhìn nam tử áo trắng rời đi.
Sau khi nam tử áo trắng rời đi, Hứa Thanh không chần chừ, lập tức nhảy xuống Linh Tuyền, bắt đầu tu luyện.
Linh khí trong Linh Tuyền, quả thực rất nồng đậm.
Hứa Thanh vừa mới xuống nước, liền cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể, khiến tu vi của hắn bắt đầu tăng lên.
Hắn vội vàng vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thu linh khí.
Thời gian, dần dần trôi qua.
Rất nhanh, một ngày đã trôi qua.
Khi Hứa Thanh mở mắt ra, hắn phát hiện tu vi của mình, đã tăng lên rất nhiều.
Mặc dù vẫn chưa đột phá, nhưng cũng đã tiến gần đến cảnh giới Hóa Thần Đại Viên Mãn.
“Quả nhiên là bảo địa.”
Hứa Thanh trong lòng vui mừng, sau đó tiếp tục tu luyện.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được, ở phía ngoài cốc, có một cỗ khí tức cường đại đang đến gần.
Cỗ khí tức này, so với nam tử áo trắng lúc trước, còn mạnh hơn.
Hứa Thanh nhíu mày, ngừng tu luyện, nhìn về phía ngoài cốc.
Chỉ thấy ở ngoài cốc, một thân ảnh đang bay tới.
Thân ảnh đó là một lão nhân mặc áo xám.
Lão già áo xám kia, mặt mày âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo, tỏa ra một luồng sát khí mãnh liệt.
Mà tu vi của hắn, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Phản Hư.
Một cao thủ như vậy, sao lại xuất hiện ở chốn này?
Hứa Thanh trong lòng nghi hoặc, nhưng không dám tùy tiện hành động.
Hắn đứng trong Linh Tuyền, quan sát từ xa.
Lúc này, lão già áo xám đã bay vào trong hẻm núi, nhìn thấy Hứa Thanh trong Linh Tuyền, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ tham lam.
“Ha ha, không ngờ ở đây lại gặp được một cái Linh Tuyền.”
Lão già áo xám cất tiếng cười lớn, rồi ánh mắt lạnh băng đảo qua Hứa Thanh.
“Tiểu tử, ngươi ra ngoài đi, cái Linh Tuyền này, thuộc về lão phu rồi.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng tức giận, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh.
“Tiền bối, cái Linh Tuyền này, là tại hạ phát hiện trước.”
Lão giả áo xám nghe vậy, cười lạnh một tiếng: “Phát hiện trước thì sao? Trong tu tiên giới, mạnh được yếu thua, ngươi không biết sao?”
“Nhanh lên ra ngoài, bằng không, đừng trách lão phu không khách khí.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng càng thêm tức giận, nhưng cũng hiểu rằng, lão già áo xám trước mặt tuyệt đối chẳng phải hạng người dễ chơi.
Nếu như hắn cứng rắn không nhường, chỉ sợ sẽ xảy ra đại chiến.
Mà một trận chiến như vậy, hắn không có phần thắng.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh chỉ có thể cắn răng, từ trong Linh Tuyền đi ra.
Sau khi bước ra, hắn liếc nhìn lão già áo xám, trong lòng âm thầm ghi nhớ.
Thấy Hứa Thanh ra ngoài, lão già áo xám nở nụ cười đắc ý, sau đó không thèm để ý đến hắn nữa, trực tiếp lao vào Linh Tuyền, bắt đầu tu luyện.
Hứa Thanh đứng bên cạnh, nhìn ông lão áo xám tu luyện, trong lòng tức giận vô cùng.
Nhưng hắn cũng biết, bây giờ không phải lúc tức giận.
Hắn cần phải rời đi nơi này, tìm kiếm cơ duyên khác.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh không chần chừ, quay người rời đi.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được, ở phía sau, có một cỗ khí tức cường đại đang đến gần.
Cỗ khí tức này, so với lão già áo xám, còn mạnh hơn.
Hứa Thanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở phía sau, một thân ảnh đang bay tới.
Thân ảnh đó, là một nữ tử áo tím.
Nữ tử áo tím này, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất lãnh diễm, toát ra một cỗ khí tức cao quý.
Mà tu vi của nàng, rõ ràng cũng đã đạt đến cảnh giới Phản Hư.
Lại một cao thủ Phản Hư!
Hứa Thanh trong lòng chấn động, không hiểu sao hôm nay lại liên tiếp gặp những cao thủ Phản Hư như vậy.
Ngay lúc đó, nữ tử áo tím đã lao vào trong hang, thấy lão già áo xám đang ngồi trong Linh Tuyền, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Lão quỷ, ngươi dám chiếm Linh Tuyền của ta?”
Lão già áo xám ngồi trong Linh Tuyền nghe tiếng, mở mắt ra, thấy nữ tử áo tím, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Tử Yên, ngươi… ngươi làm sao đến đây?”
Nữ tử áo tím cười lạnh: “Ta làm sao không thể đến? Cái Linh Tuyền này, là ta phát hiện trước, ngươi dám chiếm đoạt?”
Lão già áo xám nghe vậy, mặt mày ảm đạm, quát: “Tử Yên, ngươi đừng có quá đáng! Linh tuyền này là do lão phu ta phát hiện trước.”
Nữ tử áo tím nghe vậy, chỉ cười lạnh một tiếng, chẳng nói thêm lời nào, trực tiếp đưa tay vung lên, một luồng ánh sáng tím bắn thẳng về phía lão già áo xám.
Lão già áo xám thấy thế, sắc mặt kịch biến, vội vàng ra tay đỡ đòn.
Oanh!
Hai người lập tức đánh nhau.
Hứa Thanh đứng ở bên cạnh, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng kinh hãi.
Hai vị cao thủ Phản Hư giao chiến, uy thế thật kinh người.
Hắn không dám ở lại, vội vàng quay người, muốn rời đi.
Nhưng vào lúc này, một đạo ánh sáng tím đột nhiên bay tới, hướng về hắn đánh tới.
Hứa Thanh sắc mặt đại biến, vội vàng né tránh.
Nhưng đạo ánh sáng tím đó, tốc độ cực nhanh, dù hắn né tránh kịp thời, vẫn bị quẹt qua bên người.
Phốc!
Một vệt máu tươi, từ trên người Hứa Thanh bắn ra.
Hứa Thanh cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ tràn vào cơ thể, khiến hắn phun ra một ngụm máu, thân thể bay ngược ra.
“Không tốt!”
Hứa Thanh trong lòng kinh hãi, vội vàng vận chuyển tu vi, ổn định thương thế.
Sau đó, hắn nhìn về phía nữ tử áo tím, trong mắt lộ ra vẻ tức giận.
Nữ tử áo tím này, rõ ràng là cố ý đánh hắn.
“Tiểu tử, ngươi đứng đó làm gì? Nhanh lên ra ngoài!”
Nữ tử áo tím nhìn Hứa Thanh, ánh mắt lạnh lùng.
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng tức giận vô cùng, nhưng cũng biết, mình không phải đối thủ của nữ tử áo tím.
Nghĩ đến đây, hắn chỉ có thể cắn răng, quay người rời đi.
Sau khi rời khỏi cốc, Hứa Thanh bay ra một khoảng cách xa, mới dừng lại.
Hắn nhìn về phía cốc, trong lòng tức giận vô cùng.
Hai lần bị cướp đoạt cơ duyên, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Nhưng hắn cũng biết, bây giờ không phải lúc tức giận.
Hắn cần phải tìm kiếm cơ duyên khác, nhanh chóng tăng lên tu vi.
Chỉ có như vậy, mới có thể trong Tinh Thần này, có đủ sức tự vệ.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh không chần chừ, tiếp tục hướng về phía trước bay đi.
Trên đường đi, hắn càng thêm thận trọng, tránh né những đối thủ mạnh.
Rất nhanh, hắn lại bay qua một tòa núi lớn.
Lần này, hắn không đụng độ cao thủ nào nữa, mà lại phát hiện ra một động phủ.
Cái động phủ này, ẩn trong núi đá, nếu không nhìn kỹ, rất khó phát hiện.
Hứa Thanh nhìn cái động phủ, trong lòng hơi động.
Hắn có thể cảm nhận được, trong động phủ, có một cỗ khí tức cổ xưa đang lan tỏa.
Cỗ khí tức này, khiến hắn cảm thấy một cỗ hấp dẫn.
“Đây là…”
Hứa Thanh suy nghĩ một chút, sau đó quyết định vào động phủ xem thử.
Hắn đi đến trước động phủ, nhìn kỹ.
Cửa động phủ, bị một tảng đá lớn chặn lại.
Hứa Thanh vận chuyển tu vi, đẩy tảng đá lớn ra.
Rất nhanh, tảng đá lớn bị đẩy sang một bên, lộ ra lối vào động phủ.
Hứa Thanh không chần chừ, bước vào trong động phủ.
Vừa vào động phủ, một luồng khí tức cổ xưa ập vào mặt.
Chỉ thấy bên trong động phủ, rất đơn giản, chỉ có một cái bàn đá và một cái giường đá.Bạn đang đọc truyện tại webtruyenchu.com
Trên bàn đá, đặt một quyển sách cổ.
Hứa Thanh đi đến bên cạnh bàn đá, nhìn quyển sách cổ.
Quyển sách cổ này, bìa đã ố vàng, tràn ngập dấu vết thời gian.
Trên bìa, viết ba chữ lớn.
“Thiên Cổ Kinh.”
Ba chữ này, khiến Hứa Thanh trong lòng chấn động.
Thiên Cổ Kinh…
Đây chẳng lẽ là công pháp của Thiên Cổ đại năng?
Hứa Thanh vội vàng cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem.
Trong sách, ghi chép một môn công pháp tu luyện.
Công pháp này, tên là “Thiên Cổ Quyết”.
Đây là một môn công pháp cực kỳ cường đại, tu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể điều khiển thiên địa lực lượng, uy năng vô cùng.
Hứa Thanh nhìn công pháp này, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Không ngờ, hắn lại tình cờ đạt được một môn công pháp như vậy.
Đây quả thực là một cơ duyên lớn.
Hứa Thanh không chần chừ, lập tức bắt đầu tu luyện Thiên Cổ Quyết.
Thời gian, dần dần trôi qua.
Rất nhanh, một ngày đã trôi qua.
Khi Hứa Thanh mở mắt ra, hắn phát hiện mình đã nắm vững tầng thứ nhất của Thiên Cổ Quyết.
Mặc dù chỉ là tầng thứ nhất, nhưng uy lực cũng đã vô cùng kinh người.
Hứa Thanh có thể cảm nhận được, tu vi của mình, đã tăng lên rất nhiều.
Mặc dù vẫn chưa đột phá, nhưng chiến lực, đã tăng lên gấp bội.
“Quả nhiên là công pháp thần kỳ.”
Hứa Thanh trong lòng vui mừng, sau đó tiếp tục tu luyện.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được, ở phía ngoài động phủ, có một cỗ khí tức cường đại đang đến gần.
Cỗ khí tức này, so với nữ tử áo tím lúc trước, còn mạnh hơn.
Hứa Thanh nhíu mày, ngừng tu luyện, nhìn về phía ngoài động phủ.
Chỉ thấy ở ngoài động phủ, một thân ảnh đang bay tới.
Thân ảnh đó, là một nam tử áo đen.
Nam tử áo đen này, khuôn mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng, toát ra một cỗ sát khí mãnh liệt.
Mà tu vi của hắn, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Phản Hư trung kỳ.
Lại một cao thủ Phản Hư!
Hứa Thanh trong lòng chấn động, không hiểu sao hôm nay lại liên tiếp gặp phải cao thủ Phản Hư cảnh.
Lúc này, nam tử áo đen đã bay đến trước động phủ, nhìn thấy Hứa Thanh trong động phủ, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ tham lam.
“Ha ha, không ngờ ở đây lại gặp được một cái động phủ.”
Nam tử áo đen cười lớn, sau đó nhìn Hứa Thanh, ánh mắt lạnh lùng.
“Tiểu tử, ngươi ra ngoài đi, cái động phủ này, thuộc về ta rồi.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng tức giận, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh.
“Tiền bối, cái động phủ này, là tại hạ phát hiện trước.”Chương mới nhất luôn được đăng sớm nhất trên webtruyenchu.com
Nam tử áo đen nghe vậy, cười lạnh một tiếng: “Phát hiện trước thì sao? Trong tu tiên giới, mạnh được yếu thua, ngươi không biết sao?”
“Nhanh lên ra ngoài, bằng không, đừng trách ta không khách khí.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng tức giận càng thêm, nhưng cũng biết, nam tử áo đen trước mặt, tuyệt đối không phải hạng người dễ đối phó.
Nếu như hắn cứng rắn không nhường, chỉ sợ sẽ xảy ra đại chiến.
Mà một trận chiến như vậy, hắn không có phần thắng.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh chỉ có thể cắn răng, từ trong động phủ đi ra.