Bầu trời đầy sao tối dần đi, nước biển trở nên càng thêm hung hãn và dữ dội, ba bóng người từ từ rút lui khỏi hải đảo.
Trong đình vũ, chỉ còn lại Diệp Cảnh Thành một người, nhìn theo bóng lưng của ba người, sau đó uống cạn ngụm trà linh cuối cùng.
Trong tay hắn, còn có một đạo ngọc giản.
Ngọc giản này không phải thứ khác, chính là tin tức về Tinh Thần Hải do Nhật Nguyệt Song Thánh lưu lại.
Đương nhiên, thông tin trong này chủ yếu là tin tức về Thiên Vân Cung và Nguyệt Hải Môn.
Hai tông môn này đều là Kim Đan tông môn, nhưng trong mắt Nhật Thánh chân quân, hai tông không chỉ là Kim Đan tông môn đỉnh tiêm, mà còn đang ấp ủ Nguyên Anh tu sĩ, chờ khi có Nguyên Anh, nói không chừng liền phản xuất Tinh Thần Môn.
Toàn bộ Tinh Thần Hải, ngoại trừ Song Thánh Đảo nơi Tinh Thần Môn tọa lạc và các đảo an trí phường thị cùng lượng lớn tu sĩ sử dụng, thì chính là Thiên Vân Đảo của Thiên Vân Cung và Nguyệt Hải Đảo của Nguyệt Hải Môn là lớn nhất, linh mạch tốt nhất.
Rất thích hợp để an trí Diệp Gia.
Diệp Cảnh Thành đối với việc này, đương nhiên đều đã ứng thuận.
Cục thế của Tinh Thần Hải là do Song Thánh định đoạt, mà hai tông môn phụ thuộc này, coi như là tặng lễ, Diệc Gia không có lý do không thu.
Đương nhiên, vì việc này, Diệp Cảnh Thành cũng đã tặng lại đối phương không ít Trà Thọ.
Nhật Nguyệt Song Thánh thiếu hụt Thọ Nguyên, Diệp Cảnh Thành sớm đã thông qua tộc nhân biết được.
Nhiều năm qua, kỳ thực Diệp Gia đã thấu triệt không ít về Tinh Thần Hải, chỉ là vẫn chưa động thủ với các tông môn cao giai.
Một là lúc đó Diệp Gia nhân thủ tu sĩ cao giai không đủ, hai là cẩn thận khởi kiến và thiếu hụt tư nguyên.
Hiện tại Diệp Gia Kim Đan đã nhiều lên không ít, yêu vương những năm này cũng tăng thêm vài vị, thu phục được mấy vị, tự nhiên có thể xuất thủ, vừa hay lợi dụng thị trường tu sĩ của Tinh Thần Hải để bù đắp một phần tổn thất của Diệp Gia ở Trung Vực và Đông Vực.
Đồng thời, Diệp Cảnh Thành cũng từ phía đối phương mà biết được địa bàn của ba vị yêu hoàng.