Diệp gia, đại điện.
Trong sảnh đường rộng lớn, một đám người đang đứng, mỗi người đều có khí tức cường đại, không có kẻ nào yếu.
Trên ghế chủ tọa, một lão nhân tóc bạc mặc áo bào xanh ngồi đó, ánh mắt sắc như điện quét qua đám người trong sảnh đường.
“Chư vị, lần này mời mọi người đến, là vì chuyện Vạn Ngọc Liên.”
Lão nhân tóc trắng lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên.
“Vạn Ngọc Liên?”
Vạn Ngọc Liên, đó là một loại linh dược cực kỳ quý giá, chỉ có trong truyền thuyết, nghe nói có thể khiến người tu luyện đột phá bình cảnh, thậm chí tăng thọ mấy trăm năm.
Loại linh dược này, ngay cả Diệp gia cũng chỉ có một đóa, được cất giữ như bảo bối.
“Không sai.”
Vạn Ngọc Liên của Diệp gia ta, sắp nở rộ, dự tính là ba ngày nữa.
“Ba ngày sau?”
Vạn Ngọc Liên nở hoa, đó là đại sự, nhất định sẽ dẫn đến sự chú ý của các thế lực khác, thậm chí có thể sẽ có người đến cướp đoạt.
“Lần này mời mọi người đến, chính là muốn mọi người cùng nhau bảo vệ Vạn Ngọc Liên, không để nó rơi vào tay kẻ khác.”
Lão giả tóc trắng nói.
“Xin hỏi trưởng lão, Vạn Ngọc Liên nở hoa, có thể sẽ dẫn đến thiên tượng, lúc đó nhất định sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác, chỉ sợ…”
Một trung niên nhân sắc lo lắng nói.
“Việc này ta đã nghĩ tới.”
Lão nhân tóc bạc nói: “Ta đã bố trí trận pháp, có thể che giấu thiên tượng, nhưng để phòng bất trắc, vẫn cần mọi người ra sức.”
“Vâng.”
Mọi người trong sảnh đường đều gật đầu.
Vạn Ngọc Liên quá trọng yếu, nếu bị kẻ khác cướp đi, tổn thất đối với Diệp gia sẽ là không thể đền bù.
“Được rồi, mọi người hãy tản đi đi, ba ngày sau, tập trung tại hậu sơn.”
Lão nhân tóc bạc phất tay.
“Vâng.”
Mọi người trong sảnh đường đồng thanh đáp, sau đó lần lượt rời đi.
Khi mọi người đã đi hết, trong đại sảnh chỉ còn lại mình lão nhân tóc bạc.
Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trong mắt lóe lên một tia quang mang.
Vạn Ngọc Liên, mong rằng ngươi có thể vì Diệp gia ta, bồi dưỡng nên một cao thủ thực thụ.
Hắn thì thầm nói.
…
Ba ngày sau, hậu sơn Diệp gia.
Trên một ngọn núi, một đám người đang đứng, chính là lão giả tóc trắng và những người khác.
Giữa đám người, một vũng nước trong vắt hiện ra, khí lạnh bốc lên ngùn ngụt.
Trong vũng nước trong vắt ấy, một đóa sen trắng ngọc đang từ từ bung nở, cánh hoa trắng muốt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Đó chính là Vạn Ngọc Liên.
“Vạn Ngọc Liên sắp nở rồi.”
Lão nhân tóc bạc nhìn đóa sen trong hồ, ánh mắt lộ rõ vẻ mong chờ.
Những người khác cũng đều nhìn chăm chú, thần sắc nghiêm túc.
“Ha ha, Diệp gia các ngươi, thật là giấu kỹ, lại có bảo bối như Vạn Ngọc Liên.”
Người cầm đầu, là một lão giả mặc áo bào đen, khí tức âm lãnh, ánh mắt như đao, quét qua mọi người.
“Người nào!”
Lão giả áo đen cười lạnh nói.
Nghe vậy, mọi người Diệp gia đều biến sắc.
Hắc Vân lão tổ, đó là một ma đầu nổi tiếng, tu vi cao thâm, tàn nhẫn độc ác, không nghĩ tới hắn lại xuất hiện ở đây.
Ông lão tóc bạc trầm giọng hỏi.
“Làm gì?”
Hắc Vân lão tổ cười lạnh một tiếng, nói: “Tất nhiên là vì Vạn Ngọc Liên mà đến.”
Nghe đây, Vạn Ngọc Liên này, ta đã để mắt tới rồi. Các ngươi ngoan ngoãn giao ra, ta có thể để cho các ngươi sống.