“Tiểu Kim Hoàn Đan?!”
Phương Tịch nhìn viên đan dược màu vàng óng trong tay, ánh mắt lóe lên một tia vui mừng.
Đan dược này có kích thước bằng long nhãn, toàn thân vàng rực, trên bề mặt còn có những đường vân màu vàng nhạt, tỏa ra một mùi thơm kỳ dị.
Đây là một linh đan tứ giai, có thể bồi bổ pháp lực cho tu sĩ Kim Đan, thậm chí còn mang một tác dụng phụ là tăng nhẹ khả năng đột phá cảnh giới Nguyên Anh!
Tuy nhiên, tác dụng này rất nhỏ, chỉ có thể coi là một loại linh đan hỗ trợ.
Nhưng dù sao, đây cũng là một linh đan tứ giai, giá trị không hề nhỏ.
“Không ngờ, lần này lại có thể thu được một viên Tiểu Kim Hoàn Đan…”
Phương Tịch cẩn thận cất viên đan dược vào trong hộp ngọc, sau đó nhìn về phía những linh dược khác.
Trong đan phòng này, ngoài viên Tiểu Kim Hoàn Đan ấy ra, chỉ còn lại vài loại linh dược khác, nhưng đều là những thứ tầm thường, giá trị chẳng đáng là bao.
“Xem ra, người chủ nhân của đan phòng này, trước khi rời đi đã mang theo hầu hết những linh dược quý giá, chỉ để lại một viên Tiểu Kim Hoàn Đan…”
Phương Tịch suy nghĩ một chút, cũng đã hiểu ra.
Dù sao, Tiểu Kim Hoàn Đan tuy là linh đan hạng tứ, nhưng đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói, tác dụng cũng chẳng đáng là bao.
Có lẽ, đó là lý do tại sao nó bị bỏ lại.
Nhưng đối với Phương Tịch mà nói, viên đan dược này lại có giá trị không nhỏ.
Hắn hiện tại đã là Kim Đan hậu kỳ, nếu có thể dùng Tiểu Kim Hoàn Đan để tăng cường pháp lực, đồng thời tăng thêm một chút xác suất đột phá Nguyên Anh, thì đó chính là một cơ duyên tuyệt vời.
“Được rồi, bây giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều, trước tiên hãy thu thập những linh dược này đã.”
Phương Tịch đem tất cả linh dược trong đan phòng đều thu vào túi trữ vật, sau đó rời khỏi đan phòng, tiếp tục đi về phía trước.
Trên đường đi, hắn lại gặp phải vài con yêu thú, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.
Dần dần, Phương Tịch cũng phát hiện ra quy luật của mê cung này.
Mê cung này dường như được chia thành nhiều khu vực khác nhau, mỗi khu vực đều có những cơ duyên và nguy hiểm riêng.
Và hắn hiện tại đang ở trong khu vực có nhiều linh dược và đan dược nhất.
“Xem ra, mình đã đi đúng đường rồi.”
Phương Tịch trong lòng hơi vui mừng, bước chân càng thêm nhanh nhẹn.
Đột nhiên, phía trước truyền đến một trận tiếng gầm gừ dữ dội.
Phương Tịch lập tức cảnh giác, chậm rãi tiến lên phía trước.
Chỉ thấy ở cuối một con đường nhỏ, có năm con yêu thú đang vây quanh một cái hố đất, phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa.
Năm con yêu thú này, hình dạng đều rất kỳ dị.
Một con là một con rắn lớn màu xanh, toàn thân phủ đầy vảy xanh biếc, đôi mắt màu vàng như hai ngọn đèn lồng.
Một con là một con hổ trắng, trên trán có một vết sẹo dài, ánh mắt hung ác.
Một con là một con chim ưng đen, đôi cánh rộng lớn, móng vuốt sắc nhọn như dao.
Một con là một con cáo đỏ, đuôi dài xù lên, đôi mắt lóe lên ánh sáng xảo quyệt.
Con cuối cùng là một con gấu đen, thân hình cao lớn, hai bàn tay to lớn như cái quạt.
Năm con yêu thú này, khí tức đều rất mạnh mẽ, ít nhất cũng đã đạt tới trình độ yêu thú hạng ba.Nguồn truyện gốc: webtruyenchu.com
“Đây là… Ngũ Yêu?”
Phương Tịch nhìn năm con yêu thú này, trong lòng hơi nghi hoặc.
Theo hắn biết, trong mê cung này, yêu thú thường hoạt động đơn độc, rất ít khi tụ tập thành đàn.
Nhưng năm con yêu thú trước mắt này, lại tụ tập với nhau, dường như đang bảo vệ thứ gì đó.
Phương Tịch nhìn về phía cái hố đất mà chúng đang vây quanh, chỉ thấy trong hố đất, có một đoá hoa màu tím đang nở rộ.
Đoá hoa này có năm cánh, mỗi cánh hoa đều có màu tím sẫm, tỏa ra một mùi hương thơm ngát.
“Đây là… Tử Hàm Hoa?”
Phương Tịch nhận ra đoá hoa này, trong lòng không khỏi chấn động.
Tử Hàm Hoa, đó là một loại linh dược quý hiếm bậc tứ giai, có thể dùng để luyện chế Tử Hàm Đan, một loại đan dược có thể tăng cường thần thức cho tu sĩ Nguyên Anh!
Đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói, thần thức mạnh mẽ vô cùng quan trọng, không chỉ có thể tăng cường khả năng cảm ứng, mà còn có thể tăng cường sức mạnh của pháp bảo.
Vì vậy, Tử Hàm Hoa có giá trị cực kỳ cao.
“Không ngờ, ở đây lại có một đoá Tử Hàm Hoa…”
Phương Tịch trong lòng vừa mừng vừa lo.
Mừng là vì gặp được bảo vật, lo là vì năm con yêu thú này không dễ đối phó.
Nhưng dù sao, Tử Hàm Hoa trước mắt, hắn tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
“Được rồi, cứ đánh một trận xem sao.”
Phương Tịch hít sâu một hơi, tay phải vung lên, một thanh kiếm ánh xanh lập tức phóng ra, xuyên thẳng về phía con rắn lớn màu xanh.
Con rắn lớn màu xanh thấy phi kiếm lao tới, lập tức phát ra một tiếng rít, thân hình uốn lượn, tránh né phi kiếm.
Nhưng Phương Tịch đã sớm đoán trước động tác của nó, tay trái bấm quyết, phi kiếm lập tức quay đầu, đâm thẳng vào thân thể con rắn lớn.
Xèo!
Phi kiếm xuyên qua thân thể con rắn lớn, để lại một vết thương sâu hoắm.
Con rắn lớn phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân hình cuộn tròn, máu tươi phun ra từ vết thương.
Những con yêu thú khác thấy vậy, lập tức nổi giận, đồng loạt tấn công Phương Tịch.
Đối mặt với sự tấn công của bốn con yêu thú, Phương Tịch không hề hoảng sợ, thân hình lóe lên, đã tránh thoát đòn tấn công của con hổ trắng.
Đồng thời, tay phải hắn vung lên, một mặt thuẫn màu vàng xuất hiện, ngăn cản đợt gió lốc của con chim ưng đen.
Tay trái hắn bấm quyết, một đạo băng tường đột nhiên ngăn ở phía trước, đỡ lấy đợt lửa đỏ của con cáo đỏ.
Sau đó, thân hình hắn nhẹ nhàng nhảy lên, tránh thoát những cột đất nhọn từ dưới chân mọc lên.
Trong nháy mắt, Phương Tịch đã hóa giải hết tất cả đòn tấn công.
“Năm con yêu thú này, thực lực đều không yếu, nhưng nếu phối hợp với nhau, uy lực càng lớn.”
Phương Tịch trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Hắn biết, nếu muốn lấy được Tử Hàm Hoa, trước tiên phải giải quyết năm con yêu thú này.
“Được rồi, vậy thì để ta thử xem, thực lực của các ngươi đến đâu.”
Năm luồng kiếm quang nhỏ bé ấy, mỗi luồng đều ẩn chứa một sát khí băng hàn, khiến năm con yêu thú trực giác cảm nhận được mối đe dọa chí mạng.
Chúng vội vàng phòng thủ, mỗi con dùng cách riêng để đối phó với thanh kiếm đang tấn công.
Con rắn lớn màu xanh thân hình cuộn tròn, dùng vảy cứng để chống đỡ phi kiếm.
Con hổ trắng hai bàn chân trước vung lên, móng vuốt đánh lui phi kiếm.
Con chim ưng đen đôi cánh vỗ mạnh, gió lốc đẩy lui phi kiếm.
Con cáo đỏ đuôi dài vung lên, lửa đỏ thiêu đốt phi kiếm.Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Con gấu đen hai tay đập mạnh xuống đất, cột đất nhọn đâm vào phi kiếm.
Nhưng năm thanh kiếm nhỏ bay này dường như có linh tính, linh hoạt né tránh các đòn tấn công của chúng, tiếp tục công kích không ngừng.
Chỉ trong nháy mắt, năm con yêu thú đã bị năm thanh kiếm nhỏ liên tục quấy rối, không thể tập trung tấn công Phương Tịch.
Phương Tịch thừa cơ hội này, thân hình lóe lên, đã đến bên cạnh con rắn lớn màu xanh.
Tay phải hắn nắm chặt, một quyền đánh ra.
Ầm!
Quyền phong như sấm, trực tiếp đánh trúng đầu con rắn lớn.
Con rắn lớn thét lên một tiếng thảm thiết, đầu vỡ tan, thân thể đổ ập xuống đất, bất động.
Một con yêu thú tam giai, chỉ một quyền đã bị Phương Tịch chấm dứt sinh mệnh!
Những con yêu thú khác thấy vậy, trong mắt đều lóe lên vẻ sợ hãi.
Chúng không ngờ, Phương Tịch lại mạnh mẽ đến vậy.
Nhưng chúng cũng không lùi bước, ngược lại càng thêm điên cuồng tấn công Phương Tịch.
Phương Tịch thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
“Nếu các ngươi muốn chết, vậy thì đừng trách ta.”
Hắn hít sâu một hơi, tay phải vung lên, một thanh kiếm màu xanh lại lần nữa phóng ra.
Lần này, phi kiếm không tấn công bất kỳ con yêu thú nào, mà bay lên không trung, sau đó đột nhiên biến hóa, hóa thành một con rồng xanh khổng lồ.
Con rồng xanh này dài hơn mười trượng, toàn thân phủ đầy vảy xanh, đôi mắt như hai ngọn đèn lồng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Gầm!”
Con rồng xanh phát ra một tiếng rống, thân hình uốn lượn, lao thẳng về phía bốn con yêu thú.
Bốn con yêu thú thấy con rồng xanh lao tới, trong mắt đều lóe lên vẻ sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng chống cự.
Con hổ trắng gầm lên một tiếng, thân hình như điện xông tới, hai bàn chân trước vung lên, móng vuốt sắc nhọn như dao cắt về phía con rồng xanh.
Con chim ưng đen bay lên không trung, đôi cánh vỗ mạnh, từng đợt gió lốc cuốn về phía con rồng xanh.
Con cáo đỏ đuôi dài vung lên, từng đợt lửa đỏ bắn ra, nhiệt độ cao khiến không khí cũng bị đốt nóng.