Một đôi mắt kiếm tu, đối diện nhau.
Một bên là đôi mắt tinh tường, sắc bén như lưỡi kiếm, dường như có thể thấu suốt mọi hư ảo.
Một bên là đôi mắt sâu thẳm, bình tĩnh như mặt nước, tựa như có thể dung nạp vạn vật.
Trong khoảnh khắc, hai người đều cảm nhận được sự đặc biệt của đối phương.
“Ngươi cũng là kiếm tu?” Vân Hi nhíu mày, trong lòng hơi nghi hoặc.
“Không sai.” Lâm Dạ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vân Hi.
Hai người đều là kiếm tu, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Vân Hi là kiếm tu chính thống, tu luyện kiếm đạo, lấy kiếm làm chủ.
Còn Lâm Dạ, tuy cũng là một kiếm tu, nhưng lại toát ra một khí tức cổ xưa, tựa như không thuộc về thời đại này.
“Ngươi… không phải người của thời đại này?” Vân Hi đột nhiên hỏi.
Lâm Dạ hơi kinh ngạc, không nghĩ tới Vân Hi lại có thể nhìn ra được.
“Không sai, ta đến từ thời đại xa xưa.” Lâm Dạ cũng không che giấu, trực tiếp thừa nhận.
“Ngươi đến từ thời đại xa xưa, vậy ngươi nhất định biết rất nhiều bí mật.” Vân Hi nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ, trong mắt lóe lên một tia hào quang.
“Bí mật?” Lâm Dạ cười khẽ, lắc đầu: “Thời đại xa xưa đã qua đi, bí mật cũng đã theo đó biến mất.”
“Không, bí mật vẫn còn đó.” Vân Hi lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Chỉ là, không có người biết mà thôi.”
Lâm Dạ trầm mặc, không nói gì.
Hắn biết, Vân Hi nói không sai.
Thời đại xa xưa, tuy rằng đã qua đi, nhưng những bí mật vẫn còn đó, chỉ là bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử.
“Ngươi muốn biết bí mật của thời đại xa xưa?” Lâm Dạ nhìn Vân Hi, hỏi.
“Không sai.” Vân Hi gật đầu: “Ta muốn biết, thời đại xa xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại biến mất.”