Nước Yên thời Chiến Quốc, một trong Thất hùng, tuy nằm ở phương bắc xa xôi, binh lực không mạnh bằng Tần, Sở, nhưng cũng là một nước chư hầu có thực lực.
Thái tử Đan của nước Yên, từ khi làm con tin ở nước Tần trốn về, trong lòng luôn chất chứa hận ý, ngày đêm nghĩ cách báo thù, tiêu diệt nước Tần.
Hắn chiêu nạp khách khanh, thu thập nhân tài, dốc hết của cải trong phủ để chiêu đãi các tráng sĩ trong thiên hạ, hy vọng có thể tìm được người có thể giúp mình hoàn thành đại sự.
Trong số những người được Thái tử Đan chiêu nạp, có một người tên là Kinh Kha.
Người này vốn là dân thường nước Vệ, thích đọc sách và luyện kiếm, từng đi ngao du khắp nơi, kết giao với nhiều hào kiệt. Nghe danh Thái tử Đan chiêu hiền đãi sĩ, bèn đến nước Yên yết kiến.
Thái tử Đan thấy Kinh Kha khí độ bất phàm, nói chuyện cử chỉ đều có phong thái của bậc đại trượng phu, trong lòng rất mực coi trọng, đối đãi bằng lễ thượng khách.
Một hôm, Thái tử Đan mời Kinh Kha đến phủ đệ, hai người ngồi đối diện uống rượu.
Sau vài tuần rượu, Thái tử Đan thở dài một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ u sầu.
Kinh Kha hỏi: “Thái tử điện hạ có tâm sự gì, sao lại thở dài như vậy?”
Thái tử Đan nói: “Khanh không biết, cô từ khi trở về từ nước Tần, trong lòng ngày đêm lo lắng. Nước Tần hung bạo, Tần vương Doanh Chính tham lam vô độ, nuôi chí thôn tính sáu nước, thống nhất thiên hạ. Nếu để hắn thành công, thiên hạ trăm họ tất sẽ lâm vào cảnh lầm than. Cô tuy không tài, nhưng cũng muốn vì thiên hạ trừ hại, chỉ tiếc… chỉ tiếc không có người tài giúp sức.”
Kinh Kha nghe vậy, trầm mặc một lúc lâu, rồi nói: “Thái tử điện hạ có lòng vì thiên hạ như vậy, thật đáng khâm phục. Chỉ là việc ám sát Tần vương, không phải chuyện dễ dàng. Tần cung phòng bị nghiêm mật, Tần vương bản thân cũng là cao thủ võ nghệ, muốn tiếp cận hắn đã khó, huống chi là ra tay.”
Thái tử Đan gật đầu: “Khanh nói đúng. Vì vậy cô mới phải tìm kiếm nhân tài khắp thiên hạ. Nghe nói khanh kiếm thuật cao siêu, lại có dũng khí hơn người, không biết có thể giúp cô hoàn thành đại sự này hay không?”
Kinh Kha nghe xong, không nói gì, chỉ nhìn chén rượu trước mặt, ánh mắt chớp động.
Thái tử Đan thấy vậy, vội vàng nói tiếp: “Nếu khanh đồng ý, cô nguyện đem hết tài sản trong phủ ra để chiêu đãi khanh, lại phong khanh làm thượng khanh, cho hưởng vinh hoa phú quý. Về sau nếu thành công, khanh tất sẽ lưu danh sử sách, được muôn đời ca tụng.”