“Đi!”
Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, trên tay phải lập tức hiện ra một cây trường thương màu đỏ tươi, huyết quang lấp lánh, khí tức tà dị tràn ngập, phảng phất như một con rồng máu đang ngóc đầu lên, hung uy kinh người.
“Xoẹt!”
Huyết Khánh Lão Ma vung thương lên, một đạo huyết sắc cầu vồng lập tức bắn ra, hướng thẳng về phía Hàn Lập đâm tới, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt.
Hàn Lập trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung lên, một thanh trường kiếm màu vàng óng hiện ra trong tay, chính là Bàn Cổ Thần Kiếm.
“Đinh!”
Một tiếng vang chói tai vang lên, Bàn Cổ Thần Kiếm và huyết sắc cầu vồng va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Hàn Lập thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy bước, trong lòng âm thầm kinh hãi, Huyết Khánh Lão Ma này quả nhiên lợi hại, một kích này lực đạo kinh người, nếu không phải hắn có Bàn Cổ Thần Kiếm hộ thể, chỉ sợ đã bị thương.
“Ha ha, tiểu tử, ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng gặp phải bản tọa, hôm nay ngươi đừng hòng sống sót mà rời đi!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, liên tục đâm ra mấy chục thương, từng đạo huyết sắc cầu vồng như mưa rào gió táp, bao phủ Hàn Lập.
Hàn Lập sắc mặt nghiêm trọng, tay phải vung kiếm liên tục, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành từng đạo kiếm ảnh màu vàng, ngăn cản huyết sắc cầu vồng.
“Đinh đinh đang đang!”
Tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên, khí lãng không ngừng bùng nổ, không gian xung quanh đều bị chấn động đến run rẩy.
Hai người đánh nhau kịch liệt, trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, Hàn Lập tuy rằng có Bàn Cổ Thần Kiếm hộ thể, nhưng tu vi chênh lệch quá lớn, dần dần rơi vào thế yếu, bị Huyết Khánh Lão Ma ép đánh liên tục lùi về phía sau.
“Tiểu tử, ngươi đã hết đường rồi, nhanh chóng đầu hàng đi, bản tọa có thể cho ngươi một đường sống!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, tay phải đột nhiên vung lên, huyết sắc trường thương trong tay bỗng nhiên phóng ra một đạo huyết quang cực lớn, hóa thành một con rồng máu khổng lồ, há miệng hướng Hàn Lập nuốt tới.
Hàn Lập trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía con rồng máu.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang, con rồng máu và trường kiếm màu vàng va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Hàn Lập thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
“Ha ha, tiểu tử, ngươi đã bị thương, còn không mau đầu hàng!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, hướng Hàn Lập đâm tới.
Hàn Lập trong lòng lộp bộp một tiếng, hắn biết rõ, nếu tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ bại dưới tay Huyết Khánh Lão Ma.
“Chẳng lẽ hôm nay thật sự muốn chết ở đây?”
Hàn Lập trong lòng thở dài một tiếng đầy bất lực, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định, dù có chết, hắn cũng phải chiến đấu đến cùng.
“Đi!”
Hàn Lập hét lớn một tiếng, tay phải vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.
“Không tự lượng sức!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, tay phải vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy trường kiếm màu vàng.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang, trường kiếm màu vàng và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Hàn Lập thân thể chấn động, lại lần nữa lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng máu tươi lại tuôn ra, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
“Ha ha, tiểu tử, ngươi đã không còn đường lui rồi, nhanh chóng đầu hàng đi!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, hướng Hàn Lập đâm tới.
Hàn Lập trong lòng lộp bộp một tiếng, hắn biết rõ, lần này hắn thật sự không thể tránh được rồi.
“Chẳng lẽ hôm nay thật sự muốn chết ở đây?”
Hàn Lập trong lòng thở dài đầy bất lực, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định, dù có chết, hắn cũng phải chiến đấu đến cùng.
“Đi!”Bản quyền bản dịch thuộc về webtruyenchu.com
Hàn Lập hét lớn một tiếng, tay phải vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.
Nhưng lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía xa:
“Dừng tay!”
Thanh âm vừa dứt, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức từ phía xa bắn tới, trực tiếp chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.
Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức thu về, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.
“Đinh!”
Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Huyết Khánh Lão Ma thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi biến.
“Là ai?”
Huyết Khánh Lão Ma quay đầu nhìn về phía thanh âm phát ra, chỉ thấy một đám người từ phía xa bay tới, cầm đầu là một nam tử áo xanh, khí chất lãnh ngạo, chính là Thanh Vân Tử.
“Là các ngươi!”
Huyết Khánh Lão Ma nhìn thấy Thanh Vân Tử, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, hắn không nghĩ tới, Thanh Vân Tử lại sẽ xuất hiện ở đây.
“Không tệ, chính là ta.”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nhìn Huyết Khánh Lão Ma, ánh mắt tràn đầy sát ý.
“Huyết Khánh Lão Ma, ngươi dám đánh người của ta, thật là không biết sống chết!”
Thanh Vân Tử lạnh giọng nói.
“Hừ, Thanh Vân Tử, ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi, nếu ngươi dám xen vào chuyện của ta, hôm nay ta liền để ngươi chết không toàn thây!”
Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy sát ý.
“Vậy thì để xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung lên, một thanh trường kiếm màu xanh hiện ra trong tay, chính là Thanh Vân Kiếm.
“Đi!”
Thanh Vân Tử hét lớn một tiếng, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, hướng thẳng về phía Huyết Khánh Lão Ma chém tới.
Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.
“Đinh!”
Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Hai người đánh nhau kịch liệt, trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, không phân thắng bại.
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn biết rõ, có Thanh Vân Tử xuất hiện, hắn hôm nay coi như thoát nạn rồi.
“Đa tạ tiền bối cứu mạng!”
Hàn Lập hướng Thanh Vân Tử thi lễ một cái, cảm kích nói.
“Không cần khách khí, ngươi là người của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ ngươi.”
Thanh Vân Tử lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào Huyết Khánh Lão Ma.
“Huyết Khánh Lão Ma, hôm nay ngươi đừng hòng chạy thoát!”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm liên tục, kiếm quang màu xanh như mưa rào gió táp, bao phủ Huyết Khánh Lão Ma.
Huyết Khánh Lão Ma sắc mặt khó coi, hắn biết rõ, nếu tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ bại dưới tay Thanh Vân Tử.Truyện được lấy từ webtruyenchu.com
“Thanh Vân Tử, ngươi đừng đắc ý quá sớm, hôm nay ta liền tạm tha cho ngươi, chúng ta ngày khác sẽ gặp lại!”
Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo huyết quang, hướng phía xa bỏ chạy.
“Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy đâu!”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, đuổi theo Huyết Khánh Lão Ma.
“Xoẹt!”
Kiếm quang màu xanh xuyên qua hư không, trong chớp mắt đã đuổi kịp Huyết Khánh Lão Ma, trực tiếp chém về phía lưng hắn.
Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.
“Đinh!”
Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.
Huyết Khánh Lão Ma thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
“Thanh Vân Tử, ngươi đừng quá đáng!”
Huyết Khánh Lão Ma tức giận hét lớn, ánh mắt tràn đầy sát ý.
“Quá đáng? Ngươi đánh người của ta, còn dám nói ta quá đáng?”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm liên tục, kiếm quang màu xanh như mưa rào gió táp, lại lần nữa bao phủ Huyết Khánh Lão Ma.
Huyết Khánh Lão Ma sắc mặt khó coi, hắn biết rõ, hôm nay hắn thật sự gặp phải đối thủ mạnh rồi.
“Thanh Vân Tử, ngươi đừng đắc ý quá sớm, hôm nay ta liền tạm tha cho ngươi, chúng ta ngày khác sẽ gặp lại!”
Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa hóa thành một đạo huyết quang, hướng phía xa bỏ chạy.
“Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy đâu!”
Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, lại lần nữa đuổi theo Huyết Khánh Lão Ma.
Nhưng lúc này, Huyết Khánh Lão Ma đã chạy rất xa, kiếm quang màu xanh chỉ chém trúng bóng lưng của hắn, không thể ngăn cản hắn chạy trốn.
Thôi được, hôm nay tạm để hắn đi.
Thanh Vân Tử lắc đầu, thu hồi Thanh Vân Kiếm, quay đầu nhìn về phía Hàn Lập.
“Ngươi không sao chứ?”
Thanh Vân Tử hỏi.
“Đa tạ tiền bối quan tâm, vãn bối không sao.”
Hàn Lập lắc đầu, nói.
“Không sao là tốt rồi.”
Thanh Vân Tử gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía xa xa, nơi Huyết Khánh Lão Ma đã biến mất.
“Huyết Khánh Lão Ma này thực lực không yếu, ngày sau gặp lại, ngươi phải cẩn thận.”
Thanh Vân Tử nói.
“Vãn bối ghi nhớ.”
Hàn Lập gật đầu, nói.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Thanh Vân Tử nói, sau đó dẫn đầu mọi người hướng về phía trước bay đi.
Hàn Lập đi theo phía sau, trong lòng cảm kích vô cùng, hôm nay nếu không có Thanh Vân Tử kịp thời xuất hiện, hắn chỉ sợ đã bị Huyết Khánh Lão Ma giết chết.
“Tiền bối, hôm nay thật sự đa tạ ngươi.”
Hàn Lập hướng Thanh Vân Tử nói.
“Không cần khách khí, ngươi là người của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ ngươi.”
Thanh Vân Tử lắc đầu, nói.
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng càng thêm cảm kích, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã hoàn toàn thuộc về phe của Thanh Vân Tử rồi.
Một đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, không lâu sau, liền đến được một tòa thành trì cổ xưa.
Thành trì này tên là “Cổ Thành”, là một tòa thành trì cổ xưa, truyền thuyết có lịch sử mấy ngàn năm, bên trong cất giấu rất nhiều bảo vật.
“Chúng ta đến rồi.”
Thanh Vân Tử dừng lại, nhìn về phía Cổ Thành phía trước, nói.
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn về phía Cổ Thành, chỉ thấy tòa thành trì này cực kỳ hùng vĩ, tường thành cao ngất, cổng thành lớn mở, bên trong truyền ra một cổ khí tức cổ xưa.
“Tiền bối, chúng ta vào thành đi.”
Hàn Lập nói.
“Ừm.”
Thanh Vân Tử gật đầu, sau đó dẫn đầu mọi người đi vào Cổ Thành.
Bên trong Cổ Thành cực kỳ náo nhiệt, đường phố rộng lớn, người qua lại tấp nập, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng, bán đủ loại đạo cổ, linh thảo, đan dược.
“Chúng ta trước tiên tìm một chỗ nghỉ ngơi.”
Thanh Vân Tử nói.
“Vâng.”
Hàn Lập gật đầu, sau đó đi theo Thanh Vân Tử, tìm một nhà trọ định cư.
Nhà trọ này tên là “Thiên Hương Lâu”, là một nhà trọ cao cấp trong Cổ Thành, bên trong trang hoàng lộng lẫy, dịch vụ chu đáo.
Thanh Vân Tử đặt hai gian phòng thượng phòng, một gian cho hắn ở, một gian cho Hàn Lập ở.
Hàn Lập vào phòng, lập tức ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận công điều tức.
Hôm nay đại chiến với Huyết Khánh Lão Ma, hắn bị thương không nhẹ, cần phải nhanh chóng chữa trị.
Sau một hồi vận công điều tức, Hàn Lập cảm thấy thân thể dễ chịu hơn nhiều, vết thương cũng dần dần khép lại.
“May mà có Thanh Vân Tử tiền bối, nếu không hôm nay thật sự nguy hiểm rồi.”
Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, cảm kích vô cùng.
Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.
“Đến rồi.”
Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.
Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.
“Tiền bối, mời vào.”
Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.
Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.
“Hàn Lập, hôm nay ngươi biểu hiện không tệ, có thể đối kháng với Huyết Khánh Lão Ma hơn trăm chiêu, thực lực của ngươi đã đạt đến trình độ nhất định rồi.”
Thanh Vân Tử nói.
“Tiền bối khen quá lời rồi, vãn bối còn kém xa lắm.”
Hàn Lập khiêm tốn nói.
“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”
Thanh Vân Tử nói.
“Đa tạ tiền bối khích lệ, vãn bối nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”
Hàn Lập nói.
“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta còn có việc phải làm.”
Thanh Vân Tử nói.Mọi trang web khác copy từ webtruyenchu.com đều là trang lậu
“Vâng.”
Hàn Lập gật đầu.
Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.
Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm kích vô cùng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã hoàn toàn thuộc về phe của Thanh Vân Tử rồi.
“Tiền bối, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”
Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục vận công điều tức.
Hôm nay đại chiến với Huyết Khánh Lão Ma, hắn bị thương không nhẹ, cần phải nhanh chóng chữa trị, khôi phục thực lực.
Sau một đêm vận công điều tức, Hàn Lập cảm thấy thân thể đã khôi phục được bảy tám phần, vết thương cũng đã khép lại hoàn toàn.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Lập thức dậy, rửa mặt xong, liền đi ra khỏi phòng.
Chỉ thấy Thanh Vân Tử đã đứng ở ngoài hành lang, đang nhìn xa xa.
“Tiền bối.”
Hàn Lập đi tới, hướng Thanh Vân Tử thi lễ một cái.
“Ngươi thức rồi.”
Thanh Vân Tử quay đầu lại, nhìn Hàn Lập, nói.
“Vâng.”
Hàn Lập gật đầu.
“Được rồi, chúng ta đi ăn sáng đi, sau đó còn có việc phải làm.”
Thanh Vân Tử nói.
“Vâng.”
Hàn Lập gật đầu.
Hai người cùng nhau đi xuống lầu, đến nhà hàng dưới lầu, gọi một ít đồ ăn sáng, bắt đầu dùng bữa.
Sau khi ăn sáng xong, Thanh Vân Tử dẫn Hàn Lập rời khỏi Thiên Hương Lâu, hướng về trung tâm Cổ Thành đi đến.
Trung tâm Cổ Thành có một tòa quảng trường rộng lớn, bên trong tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đang bàn tán xôn xao.
“Nghe nói lần này Cổ Thành sẽ có một cuộc đấu giá lớn, bên trong có rất nhiều bảo vật quý hiếm.”
“Không sai, ta nghe nói còn có một kiện thần binh lợi khí, uy lực vô cùng.”
“Thật sao? Vậy thì phải đi xem mới được.”
…
Hàn Lập nghe thấy những lời bàn tán của mọi người, trong lòng hơi động.
“Tiền bối, chúng ta cũng đi xem một chút nhé?”
Hàn Lập hỏi.
“Được, chúng ta đi xem một chút.”
Thanh Vân Tử gật đầu.
Hai người đi về phía quảng trường, không lâu sau liền đến nơi.
Chỉ thấy ở giữa quảng trường có một cái đài cao, trên đài cao có một lão giả mặc áo xanh, đang cao giọng nói:
“Mọi người yên lặng, hôm nay cuộc đấu giá của chúng ta bắt đầu!”
Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một nữ tử mặc váy đỏ bưng một cái hộp gỗ lên đài cao.
“Vật phẩm đầu tiên của chúng ta hôm nay là một viên Hỏa Linh Châu, vật này có thể tăng cường lực công kích hỏa thuộc tính, giá khởi điểm là một trăm linh thạch hạ phẩm.”
Lão giả áo xanh nói.
“Một trăm linh thạch hạ phẩm!”
“Quá đắt rồi!”
“Không mua nổi!”Nội dung chương này được bảo vệ bởi webtruyenchu.com
…
Dưới đài cao lập tức vang lên một trận bàn tán xôn xao.
“Một trăm linh thạch hạ phẩm, có ai ra giá cao hơn không?”
Lão giả áo xanh hỏi.
“Một trăm hai mươi linh thạch hạ phẩm!”
Một nam tử mặc áo đen đột nhiên mở miệng.
“Một trăm ba mươi linh thạch hạ phẩm!”
Một nữ tử mặc váy trắng cũng mở miệng.
“Một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm!”
Nam tử áo đen lại lần nữa ra giá.
“Một trăm sáu mươi linh thạch hạ phẩm!”
Nữ tử váy trắng cũng không chịu thua.
…
Hai người liên tục nâng giá, cuối cùng, viên Hỏa Linh Châu này bị nam tử áo đen mua được với giá hai trăm linh thạch hạ phẩm.
“Vật phẩm thứ hai của chúng ta hôm nay là một cây Linh Thảo, tên là Thiên Hương Thảo, vật này có thể tăng cường lực phòng ngự thổ thuộc tính, giá khởi điểm là một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm.”