Trong lúc Tô Dịch đang tĩnh tọa, một trận động tĩnh kinh thiên vị trí xa xa đã thu hút sự chú ý của hắn.
Chỉ thấy ở chân trời phía xa, một cơn lốc xoáy màu xanh đen khổng lồ đang hình thành, cuốn theo vô số cát bụi và đá vụn, phát ra âm thanh gầm rú như long ngâm hổ hống, chấn động cả bầu trời.
Cơn lốc xoáy này không ngừng mở rộng, tốc độ xoay càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến thành một cơn bão khổng lồ che khuất cả bầu trời, phạm vi bao phủ đạt đến mấy chục dặm, trông cực kỳ đáng sợ.
“Đây là… Mắt Bão?”
Tô Dịch nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn nhận ra, cơn bão này không phải là hiện tượng tự nhiên thông thường, mà là do một loại lực lượng đặc biệt nào đó kích phát, bên trong ẩn chứa một cỗ uy năng hủy diệt cực kỳ đáng sợ.
Ngay lúc này, một đạo thân ảnh màu xanh lục đột nhiên từ trong cơn bão lao ra, chính là Yên Thanh.
Lúc này nàng, tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, trên người còn có vài vết thương, trông có chút chật vật.
Nhưng đôi mắt nàng lại sáng ngời, toát ra một cỗ khí tức kiên định và phấn chấn.
“Tô Dịch, ta đã tìm thấy Mắt Bão rồi!”
Yên Thanh hướng về phía Tô Dịch vẫy tay, giọng nói tràn đầy vui mừng.
Tô Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào cơn bão phía xa: “Bên trong có gì?”
Yên Thanh hít một hơi thật sâu, nói: “Bên trong Mắt Bão, có một cỗ lực lượng phong thuộc tính cực kỳ tinh thuần, cường độ vượt xa tưởng tượng của ta. Chỉ cần có thể hấp thu cỗ lực lượng này, tu vi của ta nhất định sẽ có đột phá lớn!”