“Tâm gỗ cây liễu Vân Huyền?”
Trong lòng Lục Huyền Âm khẽ động, đây là một loại linh tài khá hiếm, có thể dùng để luyện chế pháp khí thuộc hành Mộc, cũng có thể dùng làm chủ liệu luyện ra một loại đan dược tên là ‘Thanh Linh Đan’, giúp tăng cường thần thức cho tu sĩ Kim Đan.
“Đạo hữu muốn đổi lấy vật gì?”
“Tại hạ muốn đổi lấy một viên ‘Hỏa Linh Đan’.”
“Hỏa Linh Đan?”
Lục Huyền Âm hơi nhíu mày, loại đan dược này có thể tăng cường tu vi của tu sĩ Hỏa linh căn, nhưng đối với hắn mà nói thì không có tác dụng gì.
“Đạo hữu có thể đổi thành vật khác không?”
“Không được, tại hạ chỉ cần Hỏa Linh Đan.”
“Vậy thì đáng tiếc.”
Lục Huyền Âm thở dài, hắn không có Hỏa Linh Đan, cũng không có ý định đi tìm.
“Đạo hữu chờ một chút.”
“Ồ? Đạo hữu còn có việc gì?”
“Tại hạ còn có một khối tâm gỗ cây liễu Vân Huyền, nếu như đạo hữu có thể giúp tại hạ tìm một viên Hỏa Linh Đan, tại hạ nguyện ý đem cả hai khối tâm gỗ cây liễu Vân Huyền đều tặng cho đạo hữu.”
“Đạo hữu tại sao lại như vậy?”
Lục Huyền Âm hơi nghi ngờ.
“Không dám giấu giếm đạo hữu, tại hạ có một người bạn thân, bị thương nặng, cần Hỏa Linh Đan để cứu mạng.”
“Thì ra là vậy.”
Lục Huyền Âm gật đầu, “Nhưng tại hạ cũng không có Hỏa Linh Đan, sợ rằng không thể giúp được đạo hữu.”
“Đạo hữu không cần phải lo lắng, tại hạ đã tìm được tin tức về Hỏa Linh Đan.”
“Ồ? Đạo hữu nói xem.”
“Thiên Hỏa Tông? Hỏa Vân Chân Nhân?”
Lục Huyền Âm hơi nhíu mày, hắn cũng nghe nói qua danh hào của Thiên Hỏa Tông, là một thế lực lớn ở phía nam, trong tông môn có Kim Đan kỳ tu sĩ trấn thủ.
“Đúng vậy, Hỏa Vân Chân Nhân là một vị Kim Đan trung kỳ tu sĩ, thực lực cực mạnh.”
“Vậy đạo hữu định làm thế nào?”
“Tại hạ định đến Thiên Hỏa Tông, cầu kiến Hỏa Vân Chân Nhân, hy vọng có thể đổi lấy Hỏa Linh Đan.”
“Đạo hữu có chắc chắn không?”
Lục Huyền Âm hỏi.
“Tại hạ cũng không dám chắc, nhưng vì bằng hữu, tại hạ nguyện ý thử một lần.”
“Đạo hữu trọng tình nghĩa, tại hạ rất khâm phục.”
Lục Huyền Âm nói, “Nếu như đạo hữu không ngại, tại hạ nguyện ý cùng đạo hữu đồng hành.”
“Thật sao? Đa tạ đạo hữu!”
“Không cần khách khí.”
Lục Huyền Âm nói, “Chỉ là, tại hạ còn có một số việc riêng cần xử lý, sợ rằng phải đợi vài ngày nữa mới có thể lên đường.”
“Không sao, tại hạ có thể chờ.”
“Vậy tốt quá.”
Lục Huyền Âm gật đầu, “Đạo hữu trước tiên hãy nghỉ ngơi ở đây, đợi tại hạ xử lý xong việc, chúng ta lại cùng nhau lên đường.”
“Được.”
Người đàn ông trung niên gật đầu.
Sau đó, Lục Huyền Âm thu xếp cho người đàn ông trung niên ở lại, chính mình thì trở về động phủ.
Hắn còn có một số việc cần làm, trước tiên phải đem những linh thảo thu thập được luyện thành đan dược, sau đó lại đi tìm một số linh tài khác.
Mấy ngày sau, Lục Huyền Âm rời khỏi động phủ, cùng người đàn ông trung niên lên đường, hướng về phía nam mà đi.
Thiên Hỏa Tông nằm ở phía nam, cách nơi này khoảng mấy vạn dặm, dù là Lục Huyền Âm và người đàn ông trung niên đều là tu sĩ Kim Đan, cũng phải mất hơn nửa tháng mới có thể đến được.
Trên đường đi, Lục Huyền Âm biết được người đàn ông trung niên tên là Lý Hỏa, là một tán tu, tu vi Kim Đan sơ kỳ.
Lý Hỏa vì cứu bạn thân, không tiếc bỏ ra hai khối tâm gỗ cây liễu Vân Huyền, khiến Lục Huyền Âm cũng không khỏi cảm động.
Nửa tháng sau, hai người rốt cuộc đến được địa giới của Thiên Hỏa Tông.
Thiên Hỏa Tông là một thế lực lớn, sơn môn nằm trên một ngọn núi lửa cổ, bốn phía khí hậu nóng bức, linh khí hừng hực.
Lục Huyền Âm và Lý Hỏa bay đến trước sơn môn, bị mấy tên đệ tử canh giữ chặn lại.
“Các vị đạo hữu, không biết đến Thiên Hỏa Tông có việc gì?”
“Tại hạ Lý Hỏa, muốn cầu kiến Hỏa Vân Chân Nhân.”
“Cầu kiến Hỏa Vân sư thúc?”
Tên đệ tử canh giữ hơi nhíu mày, “Các vị đạo hữu có danh thiếp không?”
“Không có.”
Lý Hỏa lắc đầu.
“Vậy thì không được, Hỏa Vân sư thúc bận tu luyện, không tiếp khách.”
Tên đệ tử canh giữ nói.