Thiên Môn Phù!
Thiên Hận Oản!
Hai vật này, đều là trọng bảo trong truyền thuyết, đã thất truyền từ lâu, không ngờ lại xuất hiện ở đây.
Hai vật này, một là để bảo mệnh, một là để sát nhân, đều là trọng bảo khiến người ta thèm muốn.
“Đúng vậy, hai vật này đã thất truyền từ lâu, không ngờ lại xuất hiện ở đây, thật là khiến người ta kinh ngạc.”
“Thật là hai kiện trọng bảo, không biết rốt cuộc sẽ thuộc về ai.”
“Chắc chắn sẽ là một cuộc tranh đoạt kịch liệt.”
Dưới đài, mọi người bàn tán xôn xao, ai nấy đều tràn đầy hứng thú với hai kiện trọng bảo này.
Trên đài cao, lão nhân tóc bạc nhìn hai món trọng bảo, trong mắt thoáng hiện một tia tham lam, nhưng rất nhanh lại biến mất.
Hắn biết, hai kiện trọng bảo này, hắn không có tư cách chiếm hữu.
“Chư vị, hai kiện trọng bảo này, chính là Thiên Môn Phù và Thiên Hận Oản.”
Lão già tóc trắng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp nơi.
“Thiên Môn Phù, có thể mở ra một cánh cổng trời, trong nháy mắt di chuyển người sử dụng đến một nơi cách xa trăm vạn dặm, là vật bảo mệnh tối thượng.”
“Thiên Hận Oản, lại là một kiện pháp bảo cực kỳ ác độc, có thể thu thập tinh huyết và nguyên thần của đối thủ, luyện hóa thành Thiên Hận Thủy, uống vào có thể tăng cường tu vi, nhưng cũng sẽ bị oán niệm của kẻ chết quấn thân, nếu tâm trí không đủ kiên định, rất dễ bị nó làm cho mê hoặc, trở thành ma đầu.”
“Hai kiện trọng bảo này, đều là vật vô giá, hôm nay đem ra đấu giá, hy vọng chư vị có thể nắm bắt cơ hội.”
Lão giả tóc trắng nói xong, liền lui về phía sau một bước, chờ đợi mọi người ra giá.
“Ta ra năm trăm vạn linh thạch!”
Ngay lập tức, có người ra giá.
“Tám trăm vạn!”
…
Giá cả không ngừng tăng vọt, rất nhanh đã vượt qua một nghìn vạn linh thạch.
Nhưng mà, đối với hai kiện trọng bảo này, một nghìn vạn linh thạch rõ ràng vẫn chưa đủ.
Một thanh âm lạnh lùng vang lên, khiến cả trường đều im bặt.
Mọi người đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử mặc áo đen, khuôn mặt lạnh lùng, đang ngồi ở một góc.
“Là hắn!”
“Không ngờ hắn cũng tới, thật là náo nhiệt rồi.”
Hắn ra giá, khiến rất nhiều người cảm thấy e dè.
“Ta ra một nghìn tám trăm vạn!”
Nhưng mà, ngay sau đó, lại có một thanh âm vang lên.