Đạo hữu, đây là linh thạch thu được từ ba tên kia.
Một tên thiếu niên áo xanh đưa một chiếc túi trữ vật lên.
Tên thiếu niên áo xanh này chính là Lục Huyền, hắn và Tần Tang cùng một nhóm, lúc trước đã từng cùng nhau tiêu diệt một tên Ma tu, sau đó lại cùng nhau hành động một thời gian ngắn, nhưng không tìm thấy cơ hội nào, liền tách ra hành động.
Không ngờ, mới tách ra không lâu, Tần Tang lại gặp phải ba tên Ma tu vây công.
Tần Tang không dám chủ quan, lập tức phát tín hiệu cầu cứu.
Lục Huyền nhận được tín hiệu, lập tức chạy tới, cùng Tần Tang liên thủ đối phó ba tên Ma tu.
Tần Tang cũng không ngại ngần, trực tiếp cầm lấy túi trữ vật, thần thức quét qua, trong lòng hơi động.
Trong túi trữ vật, ngoài một số linh thạch và đan dược ra, còn có ba viên Huyết Tinh.
Ba viên Huyết Tinh này, mỗi viên đều có thể đổi lấy một phần thưởng không nhỏ.
Đạo hữu, ba viên Huyết Tinh này, ngươi cầm lấy đi.
Tần Tang lấy ra ba viên Huyết Tinh, đưa cho Lục Huyền.
Lục Huyền lắc đầu, nói: “Đạo hữu, ba tên Ma tu này đều là do ngươi một mình tiêu diệt, ta chỉ là giúp một tay, không thể nhận ba viên Huyết Tinh này.”
Tần Tang cười nói: “Đạo hữu đừng khách sáo, nếu không có đạo hữu kịp thời tới cứu viện, ta e rằng đã gặp nạn rồi. Hơn nữa, ba tên Ma tu này, đạo hữu cũng có công lao, ba viên Huyết Tinh này, đạo hữu cứ nhận lấy.”
Lục Huyền thấy Tần Tang kiên quyết như vậy, cũng không tiếp tục từ chối, thu hồi ba viên Huyết Tinh, nói: “Vậy ta đa tạ đạo hữu.”
Hai người lại hàn huyên vài câu, liền chia tay.
Hắn vừa mới đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ không lâu, cảnh giới còn chưa ổn định, cần phải tĩnh tu một thời gian.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã nửa năm.
Trong nửa năm này, Tần Tang một mực ở trong động phủ tu luyện, cảnh giới cuối cùng cũng đã ổn định.
Một ngày nọ, Tần Tang đang tu luyện, đột nhiên cảm thấy một cỗ khí tức cường đại từ bên ngoài truyền đến.
Hắn mở mắt ra, thần thức quét ra ngoài, phát hiện một đạo độn quang đang nhanh chóng bay tới.
Độn quang rơi xuống trước cửa động phủ, hóa thành một lão giả tóc trắng.
Lão giả tóc trắng này chính là Trưởng lão chấp pháp của Thái Ất Đan Tông – Thanh Hư Tử.
Tần Tang vội vàng ra khỏi cửa động phủ, chắp tay thi lễ: “Đệ tử bái kiến Trưởng lão.”
Thanh Hư Tử gật đầu, nói: “Tần Tang, ngươi theo ta đến một chuyến.”
Tần Tang hơi nghi hoặc, nhưng vẫn đáp: “Vâng.”
Hai người hóa thành độn quang, bay về phía chủ phong.
Trên đường đi, Thanh Hư Tử giải thích: “Tần Tang, lần này gọi ngươi đến, là có một nhiệm vụ muốn giao cho ngươi.”Cảnh báo ăn cắp nội dung từ webtruyenchu.com
Tần Tang hỏi: “Không biết là nhiệm vụ gì?”
Thanh Hư Tử nói: “Gần đây, tông môn phát hiện một cái bí cảnh, tên là Phù Hoang Bí Cảnh. Trong bí cảnh này, có rất nhiều linh dược và khoáng thạch quý hiếm, nhưng cũng ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm. Tông môn quyết định cử một nhóm đệ tử tiến vào bí cảnh thám hiểm, ngươi cũng nằm trong danh sách đó.”
Phù Hoang Bí Cảnh, hắn cũng từng nghe qua, nghe nói là một cái bí cảnh rất cổ xưa, bên trong có rất nhiều cơ duyên, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
Trưởng lão, không biết trong bí cảnh có những nguy hiểm gì?
Thanh Hư Tử nói: “Trong bí cảnh, ngoài các loại yêu thú và cấm chế ra, còn có một loại sinh vật đặc biệt, gọi là ‘Phù Linh’. Phù Linh là do linh khí trong bí cảnh ngưng tụ mà thành, có linh trí, thực lực cường đại, rất khó đối phó.”
Tần Tang gật đầu, biểu thị đã hiểu.
Hai người bay đến chủ phong, rơi xuống một tòa đại điện.
Trong đại điện, đã có mấy chục đệ tử tụ tập.
Những đệ tử này, đều là tinh anh của Thái Ất Đan Tông, tu vi tối thiểu cũng là Trúc Cơ trung kỳ.
Tần Tang quét mắt một lượt, phát hiện trong đó có vài người quen.