Thiếu niên áo xanh nhìn thấy sắc mặt của Lý Lăng, ánh mắt hắn càng thêm nghiêm trọng, nói: “Đạo hữu, ngươi không phải là người của Vực Ngoại Thiên Ma, nhưng cũng không phải là người của chúng ta, đúng không? Ngươi đến từ nơi nào?”
Lý Lăng nhìn chằm chằm vào hắn, trong lòng vô cùng nghi hoặc, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như nước, nói: “Ngươi làm sao biết được?”
Thiếu niên áo xanh lắc đầu, nói: “Ta không biết, nhưng ta có thể cảm nhận được. Trên người ngươi có một loại khí tức rất đặc biệt, nó không thuộc về thế giới này, cũng không thuộc về Vực Ngoại Thiên Ma. Đạo hữu, ngươi đến từ đâu? Mục đích của ngươi là gì?”
Lý Lăng trầm mặc một chút, rồi nói: “Ta đến từ một nơi rất xa, mục đích của ta rất đơn giản, đó là tìm kiếm một thứ.”
Thiếu niên áo xanh hỏi: “Thứ gì?”
Lý Lăng nói: “Thanh Tuyền Ma Ngọc.”
Thiếu niên áo xanh sửng sốt, ánh mắt trở nên phức tạp, nói: “Thanh Tuyền Ma Ngọc? Ngươi cũng đang tìm Thanh Tuyền Ma Ngọc?”
Lý Lăng gật đầu, nói: “Đúng vậy, ngươi cũng biết Thanh Tuyền Ma Ngọc?”
Thiếu niên áo xanh thở dài, nói: “Làm sao có thể không biết chứ? Thanh Tuyền Ma Ngọc là bảo vật trấn phái của chúng ta, nhưng từ lâu đã thất lạc. Ta đến đây cũng là để tìm nó.”
Lý Lăng nghe vậy, trong lòng chấn động, nói: “Thanh Tuyền Ma Ngọc là bảo vật trấn phái của các ngươi? Vậy các ngươi là…”
Thiếu niên áo xanh nói: “Ta là đệ tử của Thanh Tuyền Tông, tên là Thanh Vân. Thanh Tuyền Ma Ngọc vốn là bảo vật tổ truyền của tông môn chúng ta, nhưng mấy trăm năm trước đã bị một kẻ đại ma cướp đi, từ đó biến mất không tung tích. Tông môn chúng ta đã tìm kiếm nhiều năm nhưng vô ích, không ngờ hôm nay lại gặp được đạo hữu cũng đang tìm nó.”
Lý Lăng trong lòng suy nghĩ nhanh chóng, hắn không ngờ Thanh Tuyền Ma Ngọc lại có lai lịch như vậy. Nếu nó là bảo vật trấn phái của Thanh Tuyền Tông, vậy việc hắn muốn lấy được nó e rằng sẽ không dễ dàng.
Thanh Vân nhìn thấy vẻ mặt của Lý Lăng, dường như đoán ra suy nghĩ của hắn, nói: “Đạo hữu, ngươi tìm Thanh Tuyền Ma Ngọc để làm gì?”
Lý Lăng nói: “Ta cần nó để cứu một người.”
Lý Lăng nói: “Một người bạn của ta, nàng bị một loại độc kỳ lạ xâm nhập, chỉ có Thanh Tuyền Ma Ngọc mới có thể giải được.”
Thanh Vân trầm mặc một lúc, rồi nói: “Đạo hữu, nếu như ngươi thực sự cần Thanh Tuyền Ma Ngọc để cứu người, ta có thể giúp ngươi. Nhưng ngươi phải hứa với ta một điều.”
Thanh Vân nói: “Sau khi cứu được người bạn của ngươi, ngươi phải trả lại Thanh Tuyền Ma Ngọc cho Thanh Tuyền Tông chúng ta. Đây là bảo vật tổ truyền của tông môn, không thể lưu lạc bên ngoài.”
Lý Lăng suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: “Được, ta đồng ý.”
Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tốt, vậy chúng ta cùng nhau tìm kiếm Thanh Tuyền Ma Ngọc. Nhưng trước đó, ta có một việc muốn hỏi đạo hữu.”
Lý Lăng nói: “Cứ nói.”
Thanh Vân nói: “Đạo hữu, ngươi có biết, ngoài chúng ta ra, còn có một thế lực khác cũng đang tìm kiếm Thanh Tuyền Ma Ngọc sao?”
Lý Lăng nhíu mày, nói: “Thế lực khác? Là ai?”
Thanh Vân nói: “Vực Ngoại Thiên Ma.”
Lý Lăng trong lòng giật mình, nói: “Vực Ngoại Thiên Ma? Tại sao bọn chúng cũng muốn Thanh Tuyền Ma Ngọc?”
Thanh Vân lắc đầu, nói: “Ta cũng không rõ, nhưng ta biết bọn chúng đã lùng sục khắp nơi để tìm kiếm Thanh Tuyền Ma Ngọc. Có lẽ, bọn chúng muốn dùng nó để làm một việc gì đó kinh khủng.”