Nguyên Hòa Thượng Nhân nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng không khỏi chấn động mạnh.
Tảng đá này, chính là một khối “Thấm Huyết Thạch” cực kỳ hiếm có.
Thấm Huyết Thạch, là một loại đá quý đặc biệt, có thể hấp thụ tinh huyết của sinh linh, sau đó chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần.
Loại đá này, ở thời cổ đại cũng vô cùng hiếm thấy, ngày nay càng là gần như tuyệt tích.
Nguyên Hòa Thượng Nhân vô tình có được khối Thấm Huyết Thạch này, trong lòng vô cùng vui mừng.
Hắn vốn định dùng nó để luyện chế một kiện pháp bảo cực kỳ lợi hại.
Nhưng không ngờ, Tần Dương Tử lại nhìn thấu bí mật của nó.
Tần Dương Tử nhìn Nguyên Hòa Thượng Nhân, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Nguyên Hòa Thượng Nhân nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Hắn biết, bí mật của mình đã bị phát giác.
Tần Dương Tử cười lạnh một tiếng, nói: “Ta muốn thế nào? Ngươi nói ta muốn thế nào?”
Hắn vất vả mới có được khối Thấm Huyết Thạch này, làm sao có thể dễ dàng giao ra?
Tần Dương Tử nghe vậy, ánh mắt lập tức trở nên băng hàn.
“Vậy thì đừng trách ta không khách khí.”
Dứt lời, Tần Dương Tử trực tiếp xuất thủ.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, một đạo kiếm quang chói lóa lập tức bắn ra, thẳng hướng Nguyên Hòa Thượng Nhân.
Nguyên Hòa Thượng Nhân thấy vậy, vội vàng vận chuyển chân khí, ngưng tụ thành một mặt khiên chắn, ngăn cản kiếm quang.
Ầm!
Nguyên Hòa Thượng Nhân cảm thấy một cỗ lực đạo khổng lồ truyền đến, thân thể không khỏi lùi về phía sau mấy bước.
“Ngươi…”
Hắn không nghĩ tới, Tần Dương Tử lại mạnh mẽ đến mức này.
Hắn biết, hôm nay sợ là khó thoát khỏi kiếp nạn này.
Nhưng hắn không cam tâm.
Hắn vất vả tu luyện nhiều năm như vậy, làm sao có thể dễ dàng chết ở đây?