“Đạo hữu, ngươi đây là…”
Thiên Kiếm Đạo Nhân nhìn thấy Lý Anh Tùng đột nhiên lấy ra một khối lệnh bài, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Lý Anh Tùng cười nói: “Đạo hữu, đây là lệnh bài của ta, ngươi cầm lấy.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân tiếp nhận lệnh bài, chỉ cảm thấy trong tay trầm trọng, trên lệnh bài có khắc một chữ “Lý”, phía sau còn có một cái chữ “Anh”, hai chữ này đều là chữ triện, nhìn qua cổ xưa trang trọng.
“Đây là…”
Thiên Kiếm Đạo Nhân nhìn chằm chằm vào lệnh bài, trong lòng đã có suy đoán.
Lý Anh Tùng nói: “Đạo hữu, đây là lệnh bài của ta, cũng là tín vật của ta, ngươi cầm lấy lệnh bài này, có thể đến bất cứ nơi nào có cửa hàng của Lý gia, đều có thể điều động nhân thủ, cũng có thể lấy ra một số lượng lớn linh thạch.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân nghe vậy, trong lòng không khỏi chấn động.
Hắn biết rõ, Lý Anh Tùng đây là đang cho hắn một cái thiên đại nhân tình.
Lý gia là một trong tứ đại gia tộc của Đông Hải, thế lực bao trùm toàn bộ Đông Hải, cửa hàng của bọn họ khắp nơi, nếu có thể điều động nhân thủ của Lý gia, vậy đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một trợ lực lớn.
Mà linh thạch càng là tu sĩ tu luyện không thể thiếu, có một số lượng lớn linh thạch, hắn có thể mua được rất nhiều đan dược, pháp khí, thậm chí là công pháp.
“Đa tạ đạo hữu.”
Lý Anh Tùng cười nói: “Đạo hữu không cần khách khí, chúng ta vốn là bằng hữu, giúp đỡ lẫn nhau cũng là nên.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, đem lệnh bài cẩn thận thu vào.
Hắn biết rõ, nhân tình này, hắn nhớ kỹ trong lòng.
“Đạo hữu, ngươi tiếp xuống có tính toán gì?”
Lý Anh Tùng hỏi.
Thiên Kiếm Đạo Nhân trầm ngâm một chút, nói: “Ta dự định trước tiên trở về tông môn một chuyến, báo cáo chuyện này cho sư tôn, sau đó lại đi tìm kiếm cơ duyên.”
Lý Anh Tùng gật đầu: “Vậy cũng tốt, đạo hữu, ngươi cẩn thận một chút, nếu có chuyện gì, có thể tùy thời tìm ta.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân nói: “Đa tạ đạo hữu.”
Hai người lại nói chuyện một hồi, Thiên Kiếm Đạo Nhân liền cáo từ rời đi.
Nhìn bóng lưng Thiên Kiếm Đạo Nhân rời đi, Lý Anh Tùng trên mặt lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.
Hắn quay người nhìn vào trong phòng, lên tiếng: “Ra đây đi.”
Theo thanh âm của hắn vừa dứt, một đạo thân ảnh từ trong phòng đi ra.
Người này chính là Lý gia đại quản gia, Lý Phúc.
“Thiếu gia.”
Lý Phúc cung kính nói.
Lý Anh Tùng nói: “Lý Phúc, ngươi đi điều tra một chút, xem Thiên Kiếm Đạo Nhân đến tột cùng là người thế nào.”
Lý Phúc gật đầu: “Vâng.”
Lý Anh Tùng lại nói: “Còn nữa, ngươi đi tìm một chút, xem có hay không một loại công pháp, có thể mượn chủng.”
Lý Phúc nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nói: “Thiếu gia, ngươi là muốn…”
Lý Anh Tùng gật đầu: “Không sai, ta muốn mượn chủng.”
Lý Phúc trầm mặc một lát rồi nói: “Thiếu gia, phép mượn chủng tuy có thể nhanh chóng tăng cao tu vi, nhưng cũng ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, một khi thất bại, hậu quả khó mà đoán trước được.”
Lý Anh Tùng nói: “Ta biết, nhưng ta không còn cách nào khác.”
Hắn nhìn về phía ngoài cửa sổ, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.
Ta đã bị kẹt lại ở cảnh giới Kim Đan viên mãn nhiều năm nay, nếu không gặp được cơ duyên lớn, khó lòng đột phá. Mà việc mượn chủng này, chính là cơ duyên của ta.
Lý Phúc thở dài, nói: “Thiếu gia, kỳ thật ngươi không cần phải như vậy, lấy thiên phú của ngươi, chỉ cần cho thời gian, đột phá Nguyên Anh cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”
Lý Anh Tùng lắc đầu: “Thời gian không chờ người, ta không thể chờ đợi.”
Hắn quay người nhìn Lý Phúc, nói: “Lý Phúc, ngươi đi tìm cho ta, bất kể giá nào, ta cũng phải tìm được phương pháp mượn chủng.”
Lý Phúc thấy Lý Anh Tùng ý chí kiên quyết, cũng không khuyên nữa, chỉ có thể gật đầu: “Vâng, thiếu gia, lão nô sẽ đi tìm.”
Lý Anh Tùng gật đầu: “Được rồi, ngươi đi trước đi.”
Lý Phúc cung kính hành lễ, sau đó lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Lý Anh Tùng, hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn xa xăm bầu trời bên ngoài, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Mượn chủng… mượn chủng…”
Hắn lẩm bẩm nói, trong lòng đã có quyết đoán.
…
Thiên Kiếm Đạo Nhân rời khỏi Lý phủ, thẳng đến Thiên Kiếm môn.
Trên đường đi, hắn một mực suy nghĩ về chuyện vừa rồi.
Lý Anh Tùng đột nhiên cho hắn lệnh bài, tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ, hắn có thể cảm nhận được, Lý Anh Tùng đang có ý đồ gì đó.
Nhưng cụ thể là ý đồ gì, hắn cũng không rõ.
“Bất luận thế nào, trước tiên trở về tông môn nói với sư tôn.”
Hắn tăng tốc độ, nhanh chóng hướng về phía Thiên Kiếm môn bay đi.
Mấy ngày sau, Thiên Kiếm Đạo Nhân trở về Thiên Kiếm môn.
Hắn trực tiếp tìm đến sư tôn của mình, Thiên Kiếm chân nhân.
Thiên Kiếm chân nhân là trưởng lão của Thiên Kiếm môn, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ, thực lực cường đại.
“Đệ tử bái kiến sư tôn.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân cung kính hành lễ.
Thiên Kiếm chân nhân mở mắt ra, nhìn Thiên Kiếm Đạo Nhân một cái, nói: “Ngươi trở về rồi.”
Thiên Kiếm chân nhân nói: “Ngươi đi Đông Hải mấy năm, có thu hoạch gì không?”
Thiên Kiếm Đạo Nhân nói: “Đệ tử tại Đông Hải, gặp được một người, tên là Lý Anh Tùng.”
Thiên Kiếm chân nhân nghe vậy, hơi nhíu mày: “Lý Anh Tùng? Là người của Lý gia Đông Hải?”
Thiên Kiếm Đạo Nhân gật đầu: “Không sai, chính là hắn.”
Thiên Kiếm chân nhân trầm mặc một chút, nói: “Ngươi nói tiếp.”
Thiên Kiếm Đạo Nhân đem chuyện gặp gỡ Lý Anh Tùng nói ra, bao gồm Lý Anh Tùng cho hắn lệnh bài.
Nghe xong, Thiên Kiếm chân nhân trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.
“Lý Anh Tùng đột nhiên cho ngươi lệnh bài, tuyệt đối không đơn giản.”