Một đạo lôi quang màu tím đen, mang theo sức mạnh hủy diệt, đột nhiên bắn ra từ trong lòng bàn tay của Lôi Nhất Minh, xé toạc hư không, thẳng đến đầu của Tần Tang.
Tần Tang trong lòng giật mình, vội vàng thúc giục Thập Phương Diêm La Phiên, một mảnh hắc vụ dày đặc bốc lên, ngưng tụ thành một mặt hắc thuẫn trước mặt.
‘Oanh!’
Lôi quang đánh trúng hắc thuẫn, phát ra một tiếng nổ lớn chói tai.
Hắc thuẫn run rẩy dữ dội, vô số lôi quang màu tím đen như rắn độc lan tràn trên đó, phát ra tiếng nổ lách tách, không ngừng ăn mòn hắc thuẫn, khiến nó trở nên mỏng manh.
Tần Tang thấy vậy, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Hắc thuẫn này là do Thập Phương Diêm La Phiên ngưng tụ, mặc dù không phải là phòng ngự chuyên dụng, nhưng cũng không phải tầm thường. Lôi Nhất Minh chỉ là một kích tùy ý, lại có uy lực kinh khủng như vậy, thực lực của hắn quả thực không thể đo lường.
“Không hổ là danh xưng ‘Thiên Lôi’, uy lực của Lôi pháp quả nhiên kinh người!”
Tần Tang âm thầm cảm thán, nhưng động tác không chậm chút nào, tay phải bấm quyết, Thập Phương Diêm La Phiên lại lần nữa rung động, hắc vụ tuôn trào, bổ sung cho hắc thuẫn, đồng thời, hắn thân hình lóe lên, nhanh chóng lui về phía sau.
Lôi Nhất Minh thấy Tần Tang dễ dàng hóa giải một kích của mình, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ lạnh lùng.
“Đúng là có chút bản lĩnh, nhưng chỉ dựa vào cái này, ngươi vẫn chưa đủ tư cách đứng trước mặt ta!”
Lôi Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Tần Tang đồng tử co rụt lại, lập tức cảm giác được một cỗ nguy hiểm chí mạng đang đến gần, không chút do dự, hắn lập tức thúc giục Thập Phương Diêm La Phiên, hắc vụ bùng lên, bao phủ toàn thân.
‘Xoẹt!’
Một đạo lôi quang màu tím đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tần Tang, thẳng tắp đánh vào hắc vụ.
‘Oanh!’
Hắc vụ bị đánh tung tóe, lộ ra thân hình của Tần Tang.
Lôi Nhất Minh thân hình như quỷ mị, xuất hiện trước mặt Tần Tang, tay phải năm ngón tay như móc, mang theo lôi quang chói mắt, thẳng tắp chụp vào đầu Tần Tang.
Tần Tang thấy nguy, tay phải bấm quyết, Thập Phương Diêm La Phiên lập tức vọt tới, đón lấy chưởng kình của Lôi Nhất Minh.
‘Ầm!’
Một tiếng va chạm vang lên, Thập Phương Diêm La Phiên bị đánh bay ra, nhưng cũng ngăn cản được một chưởng của Lôi Nhất Minh.
Tần Tang thừa cơ lui về phía sau, nhưng Lôi Nhất Minh dường như đã đoán trước động tác của hắn, thân hình lóe lên, lại lần nữa xuất hiện trước mặt Tần Tang, một chưởng khác đã đánh tới.
Tốc độ của Lôi Nhất Minh quá nhanh, Tần Tang căn bản không kịp phản ứng, chỉ có thể vội vàng vận chuyển chân nguyên, ngưng tụ một tầng hộ thể linh quang trước ngực.
‘Rắc!’
Hộ thể linh quang như thủy tinh vỡ vụn, chưởng phong của Lôi Nhất Minh không giảm chút nào, đánh trúng ngực Tần Tang.
‘Phốc!’
Tần Tang phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như đoạn tuyến giấy diều bay ngược ra, đập mạnh vào vách đá phía sau.
“Khụ… khụ…”
Tần Tang khó nhọc đứng dậy, trên ngực áo đã thấm đầy máu tươi, một vết thương sâu hoắm hiện ra, máu tươi không ngừng chảy ra.
Một kích này, khiến hắn bị thương nặng.
“Chỉ có bấy nhiêu sao? Thật khiến ta thất vọng.”
Lôi Nhất Minh nhìn Tần Tang chật vật, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt, thong dong bước về phía trước.
Tần Tang lau đi vết máu trên miệng, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.
Hắn biết, nếu tiếp tục như vậy, hắn chắc chắn sẽ chết dưới tay Lôi Nhất Minh.Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
Phải nghĩ cách khác!
Tần Tang trong lòng chuyển động nhanh chóng, mắt nhìn Thập Phương Diêm La Phiên đang rơi không xa, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý niệm.
Thập Phương Diêm La Phiên là pháp bảo của Ma đạo, bên trong chứa đựng vô số oán hồn, uy lực cực kỳ lớn, nhưng hắn hiện tại tu vi không đủ, không thể phát huy toàn bộ uy lực của nó.
Nhưng nếu… hắn mượn sức mạnh của những oán hồn đó?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Tần Tang lập tức cảm thấy thật điên rồ, nhưng trong tình thế nguy hiểm trước mắt, hắn đã chẳng còn đường nào khác để lựa chọn.
“Thập Phương Diêm La Phiên, nghe lệnh ta!”
Tần Tang đột nhiên hét lớn, tay phải bấm quyết, một đạo pháp quyết đánh vào Thập Phương Diêm La Phiên.
Thập Phương Diêm La Phiên run rẩy dữ dội, hắc vụ trên đó bỗng nhiên cuồng bạo, vô số oán hồn gào thét từ bên trong bay ra, hóa thành một mảnh hắc vân đen kịt, bao phủ bầu trời.
“Ồ?”
Lôi Nhất Minh thấy cảnh này, lông mày nhíu lại, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Hắn có thể cảm nhận được, trong hắc vân kia ẩn chứa một cỗ lực lượng âm tà cực kỳ đáng sợ, ngay cả hắn cũng cảm thấy một chút nguy hiểm.
“Muốn liều mạng sao? Đúng là không biết sống chết!”
Lôi Nhất Minh hừ lạnh, tay phải giơ lên, lôi quang màu tím đen trên lòng bàn tay ngưng tụ, hóa thành một thanh lôi kiếm dài hơn một trượng.
“Lôi Đình Vạn Quỷ, trảm!”
Lôi Nhất Minh hét lớn, lôi kiếm trong tay chém ra, một đạo lôi quang màu tím đen khổng lồ như thác nước đổ xuống, thẳng tắp chém vào hắc vân.
‘Oanh!’
Lôi quang và hắc vân va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Vô số oán hồn trong hắc vân bị lôi quang xé nát, phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai, nhưng cũng có nhiều oán hồn điên cuồng xông lên, không ngừng ăn mòn lôi quang.
Hai cỗ lực lượng hỗn độn giằng co với nhau, khiến cả không gian đều run rẩy.
Tần Tang thấy vậy, trong lòng hơi định, tay phải không ngừng bấm quyết, điều khiển Thập Phương Diêm La Phiên, không ngừng phóng thích oán hồn.
Hắn biết, đây là trận chiến sinh tử, không thể có chút lưu tình nào.
Lôi Nhất Minh thấy lôi kiếm của mình bị ngăn cản, trên mặt lộ ra vẻ tức giận, tay phải bấm quyết, lôi kiếm lập tức bùng nổ, hóa thành vô số lôi xà, điên cuồng cắn xé hắc vân.
‘Oanh! Ầm ầm!’
Tiếng nổ liên tục vang lên, hắc vân bị lôi xà xé nát, không ngừng thu nhỏ lại.
Tần Tang trong lòng lo lắng, hắn có thể cảm nhận được, oán hồn trong Thập Phương Diêm La Phiên đang tiêu hao nhanh chóng, nếu tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị Lôi Nhất Minh phá vỡ.
Phải nghĩ cách khác!
Tần Tang trong lòng chuyển động nhanh chóng, ánh mắt đột nhiên rơi vào Lôi Nhất Minh phía sau.
Nơi đó, Lôi Vũ vẫn đang bất tỉnh nhân sự, nằm trên mặt đất.
Một ý niệm trong lòng Tần Tang nảy ra.
Hắn đột nhiên thu hồi Thập Phương Diêm La Phiên, thân hình lóe lên, thẳng hướng Lôi Vũ lao tới.
“Muốn làm gì?”
Lôi Nhất Minh thấy động tác của Tần Tang, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng hiểu ra ý đồ của hắn, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
“Muốn bắt con ta làm con tin? Đúng là mơ tưởng!”Bạn đang đọc truyện tại webtruyenchu.com
Lôi Nhất Minh hét lớn, thân hình lóe lên, ngăn cản trước mặt Tần Tang, một chưởng đánh ra.
Tần Tang sớm đã đoán trước động tác của hắn, thân hình đột nhiên dừng lại, tay phải bấm quyết, Thập Phương Diêm La Phiên lại lần nữa bay ra, thẳng hướng Lôi Nhất Minh đánh tới.
Lôi Nhất Minh hừ lạnh, tay phải đón lấy Thập Phương Diêm La Phiên, nhưng vào lúc này, Tần Tang đột nhiên đổi hướng, thẳng hướng Lôi Vũ lao tới.
“Tốt!”
Lôi Nhất Minh trong lòng giận dữ, nhưng đã không kịp ngăn cản, chỉ có thể nhìn thấy Tần Tang đến bên cạnh Lôi Vũ, một tay nắm lấy cổ áo của Lôi Vũ.
“Đừng động!”
Tần Tang một tay nắm lấy Lôi Vũ, một tay cầm Thập Phương Diêm La Phiên, đối mặt với Lôi Nhất Minh, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Lôi Nhất Minh dừng bước, sắc mặt âm trầm nhìn Tần Tang, trong mắt sát cơ tuôn trào.
“Thả con ta ra, ta có thể cho ngươi một đường sống.”
Lôi Nhất Minh trầm giọng nói.
Tần Tang cười lạnh: “Một đường sống? Ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?”
Lôi Nhất Minh nhíu mày: “Ngươi muốn thế nào?”
Tần Tang ánh mắt lóe lên, trầm giọng nói: “Để ta rời đi, ta sẽ thả hắn.”
Lôi Nhất Minh trầm mặc một chút, gật đầu: “Được.”
Tần Tang thấy vậy, trong lòng hơi định, nhưng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, một tay nắm lấy Lôi Vũ, từ từ lui về phía sau.
Lôi Nhất Minh đứng tại chỗ, mắt nhìn Tần Tang rời đi, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Cho đến khi Tần Tang biến mất ở cuối đường hầm, Lôi Nhất Minh mới nhẹ nhàng thở ra, trong mắt lóe lên một tia mệt mỏi.
Vừa rồi trận chiến kia, tuy rằng hắn chiếm thượng phong, nhưng cũng tiêu hao không ít.
“Thập Phương Diêm La Phiên… Tần Tang… ta nhớ ngươi rồi.”
Lôi Nhất Minh lẩm bẩm, sau đó quay người, đi đến bên cạnh Lôi Vũ.
Lôi Vũ vẫn đang bất tỉnh, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi.
Lôi Nhất Minh nhìn con trai mình, trong mắt lóe lên một tia thương xót, sau đó đưa tay đặt lên trán Lôi Vũ, truyền vào một cỗ chân nguyên.
Một lát sau, Lôi Vũ chậm rãi mở mắt ra.
“Phụ… phụ thân…”
Lôi Vũ nhìn thấy Lôi Nhất Minh, trong mắt lập tức tràn đầy nước mắt.
“Không sao, mọi chuyện đã qua rồi.”
Lôi Nhất Minh vỗ nhẹ lưng Lôi Vũ, an ủi.
Lôi Vũ khóc một lúc, mới dần dần bình tĩnh lại, hỏi: “Phụ thân, Tần Tang kia…”
“Để hắn chạy thoát.”
Lôi Nhất Minh thản nhiên nói.
Lôi Vũ nghe vậy, trong lòng hơi thất vọng, nhưng cũng không dám nói gì.
Lôi Nhất Minh nhìn con trai mình, trầm giọng nói: “Vũ nhi, lần này là một bài học cho ngươi, trên con đường tu luyện, không thể khinh địch, càng không thể tùy tiện trêu chọc kẻ không nên trêu chọc.”Chương truyện này được copy từ webtruyenchu.com
Lôi Vũ nghe vậy, vội vàng gật đầu: “Con biết rồi.”
Lôi Nhất Minh gật đầu, sau đó đứng dậy, nói: “Đi thôi, chúng ta trở về tông môn.”
Lôi Vũ vội vàng đứng dậy, đi theo sau Lôi Nhất Minh.
Hai người rời khỏi động phủ, hóa thành hai đạo lưu quang, biến mất ở chân trời.
…
Một bên khác, Tần Tang nắm lấy Lôi Vũ, một mạch chạy ra mấy chục dặm, xác định Lôi Nhất Minh không đuổi theo, mới dừng lại.
Hắn buông Lôi Vũ ra, ngồi xuống đất, thở hổn hển.
Vừa rồi trận chiến kia, tuy rằng cuối cùng hắn dùng Lôi Vũ làm con tin, ép Lôi Nhất Minh để hắn rời đi, nhưng cũng khiến hắn tiêu hao rất nhiều, bây giờ toàn thân đau nhức, chân nguyên gần như cạn kiệt.
“May mà có Thập Phương Diêm La Phiên, nếu không, lần này thật sự nguy hiểm rồi.”
Tần Tang âm thầm cảm thán, sau đó lấy ra một viên đan dược, nuốt vào, bắt đầu vận công điều tức.
Một lát sau, hắn mới dần dần khôi phục lại một chút.
Tần Tang mở mắt ra, nhìn về phía Lôi Vũ.
Lôi Vũ lúc này đã tỉnh táo, nhưng bị hắn phong bế tu vi, căn bản không có sức phản kháng.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
Lôi Vũ nhìn thấy Tần Tang nhìn mình, trong lòng sợ hãi, run giọng hỏi.
Tần Tang cười lạnh: “Làm gì? Ngươi nói ta muốn làm gì?”
Lôi Vũ mặt mày trắng bệch, vội vàng nói: “Tần… Tần đạo hữu, ta biết sai rồi, xin ngươi bỏ qua cho ta đi, ta thề sẽ không tìm ngươi trả thù nữa.”
Tần Tang nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ châm chọc: “Không tìm ta trả thù? Ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?”
Lôi Vũ vội vàng nói: “Ta… ta có thể lấy tâm ma thề, nếu ta dám tìm ngươi trả thù, sẽ bị tâm ma phản phệ, thân tử đạo tiêu!”
Tần Tang nhíu mày, suy nghĩ một chút.
Tâm ma thề đối với tu sĩ mà nói, có sức ràng buộc rất lớn, nếu vi phạm, thật sự có thể dẫn đến tâm ma phản phệ, thậm chí thân tử đạo tiêu.
Nhưng Tần Tang cũng không hoàn toàn tin tưởng Lôi Vũ.
Hắn trầm mặc một chút, nói: “Được, ngươi lập tức lấy tâm ma thề.”
Lôi Vũ nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, vội vàng lập thề.
Sau khi Lôi Vũ lập thề xong, Tần Tang mới thả hắn ra.
Lôi Vũ cảm nhận được tu vi khôi phục, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không dám có ý đồ gì khác, vội vàng nói: “Đa tạ Tần đạo hữu không giết.”
Tần Tang lạnh lùng nói: “Đi đi, đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa.”
Lôi Vũ vội vàng gật đầu, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng biến mất.
Tần Tang nhìn bóng lưng của Lôi Vũ, trong lòng thở dài.
Lần này, hắn tuy thoát hiểm, nhưng cũng đắc tội Lôi Nhất Minh, sau này chắc chắn sẽ gặp nhiều phiền toái.
Nhưng hắn không hối hận.
Trên con đường tu luyện, vốn dĩ là đầy rẫy nguy hiểm, nếu sợ trước sợ sau, thì không bằng đừng tu luyện nữa.
“Thôi, trước tiên tìm một nơi an toàn, chữa trị vết thương.”
Tần Tang lẩm bẩm, sau đó hóa thành một đạo độn quang, biến mất ở chân trời.
…
Mấy ngày sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp tu giới.
Lôi Đình Tông trưởng lão Lôi Nhất Minh, tại một động phủ vô danh, bị một tu sĩ trẻ tuổi tên là Tần Tang đánh bại, thậm chí con trai của hắn còn bị bắt làm con tin.
Tin tức này lập tức gây nên một làn sóng lớn.
Lôi Nhất Minh là nhân vật nổi tiếng trong tu giới, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, được mệnh danh là “Thiên Lôi”, uy danh lẫy lừng.Truy cập webtruyenchu.com để đọc truyện không quảng cáo rác
Mà Tần Tang chỉ là một tu sĩ trẻ tuổi vô danh, lại có thể đánh bại Lôi Nhất Minh, điều này khiến mọi người không thể tin nổi.
Rất nhanh, thân phận của Tần Tang cũng bị người ta đào móc ra.
Nguyên lai hắn là đệ tử của Thái Ất Đan Tông, từng tại Đại Tế Tự của Thái Ất Đan Tông biểu hiện xuất sắc, được tông môn trọng dụng.
Nhưng sau đó, hắn lại bị tông môn truy nã, nguyên nhân là do hắn tu luyện ma công, cướp đoạt Thập Phương Diêm La Phiên.
Tin tức này càng khiến mọi người kinh ngạc.
Thập Phương Diêm La Phiên là pháp bảo trấn phái của Ma đạo, uy lực vô cùng, Tần Tang lại có thể cướp đoạt nó, đủ thấy thực lực của hắn không tầm thường.
Rất nhanh, Tần Tang trở thành nhân vật trọng điểm trong tu giới, vô số người đang tìm kiếm tung tích của hắn.
Có người muốn thu phục hắn, có người muốn giết hắn, cũng có người muốn cướp đoạt Thập Phương Diêm La Phiên.