Hồ Bán Nguyệt, nằm ở phía tây của Thánh Địa, là một trong những địa điểm nổi tiếng nhất trong Thánh Địa.
Nghe nói, mỗi khi trăng tròn, ánh trăng chiếu xuống mặt nước sẽ hiện lên hình bóng trăng khuyết, cảnh tượng vô cùng huyền ảo, nên mới có tên là Bán Nguyệt.
Trong Hồ Bán Nguyệt có một loài quái thú tên là Rắn Nguyệt, loài rắn này có thân hình khổng lồ, sức mạnh vô cùng, đặc biệt là vào đêm trăng tròn, sức mạnh của chúng sẽ tăng vọt, trở thành một trong những quái thú đáng sợ nhất trong Thánh Địa.
Rắn Nguyệt có tính cách cực kỳ ngoan cường, một khi bị kích thích, sẽ không ngừng tấn công cho đến khi đối thủ bị tiêu diệt.
Vì vậy, mặc dù Hồ Bán Nguyệt có rất nhiều bảo vật, nhưng rất ít người dám đến đây.
Lần này, Tần Trần đến Hồ Bán Nguyệt chính là vì một loại linh thảo tên là “Nguyệt Hoa Thảo”.
Nguyệt Hoa Thảo là một loại linh thảo quý hiếm, chỉ sinh trưởng ở Hồ Bán Nguyệt và chỉ trổ bông vào những đêm trăng tròn.
Hoa của Nguyệt Hoa Thảo có tác dụng rất lớn đối với tu luyện, có thể giúp người tu luyện đột phá cảnh giới, tăng cường tu vi.
Tần Trần hiện tại đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn Cửu Trọng, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá đến Thánh Cảnh.
Vì vậy, Nguyệt Hoa Thảo đối với hắn mà nói vô cùng quan trọng.
“Chỉ cần có được Nguyệt Hoa Thảo, ta liền có thể đột phá đến Thánh Cảnh, đến lúc đó, ta sẽ có đủ sức mạnh để bảo vệ người mình muốn bảo vệ.”
Tần Trần đứng bên bờ Hồ Bán Nguyệt, nhìn mặt hồ phẳng lặng, trong lòng tràn đầy quyết tâm.
Hắn biết rằng, muốn có được Nguyệt Hoa Thảo không hề dễ dàng, không chỉ phải đối mặt với sự nguy hiểm của Rắn Nguyệt, mà còn có thể gặp phải sự cạnh tranh của những người tu luyện khác.
Nhưng hắn không sợ, vì hắn có đủ tự tin và thực lực.
“Bất kể gặp phải khó khăn gì, ta cũng phải có được Nguyệt Hoa Thảo.”
Tần Trần hít sâu một hơi, sau đó nhảy thẳng xuống Hồ Bán Nguyệt.
Nước hồ rất lạnh, nhưng đối với Tần Trần mà nói không thành vấn đề.
Hắn vận chuyển chân khí, thân hình như cá lặn, nhanh chóng lao xuống đáy nước.
Đáy Hồ Bán Nguyệt sâu thẳm, ánh sáng mặt trời khó lọt xuống tới nơi, nên dưới đáy chỉ còn là một màu đen kịt, phải dựa vào cảm giác và thần thức để dò đường.
Tần Trần thần thức mở rộng, cẩn thận cảm nhận xung quanh.
Hắn biết rõ, loài Rắn Nguyệt thường lẩn khuất dưới đáy nước, hễ có sinh vật lạ xâm nhập, chúng sẽ lập tức ra tay.
Vì vậy, hắn phải cực kỳ cẩn thận.
“Đến rồi!”
Chỉ thấy trong bóng tối, một đôi mắt màu đỏ như hai ngọn đèn lồng đang chậm rãi tiến lại gần.
Sau đó, một thân hình khổng lồ dần dần lộ ra.
Đó là một con rắn khổng lồ, thân dài mấy chục trượng, toàn thân phủ đầy vảy màu bạc, dưới ánh sáng yếu ớt lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.
Đôi mắt của nó màu đỏ tươi, tràn đầy sát khí, nhìn chằm chằm vào Tần Trần, như muốn nuốt chửng hắn.