Cửu Châu, Vân Mộng Trạch.
Một vùng đầm lầy mênh mông, sương mù trắng xóa quanh năm không tan, từng đám khói nước mờ ảo bốc lên, phảng phất như một tấm màn bạc khổng lồ che phủ cả vùng đất rộng lớn. Trong sương mù, thỉnh thoảng lại có tiếng chim hót vang vọng, tiếng thú gầm rền vang, càng tô điểm thêm vẻ thần bí hoang sơ cho nơi này.
Trên một ngọn đồi đất nhỏ, mấy gian lều cỏ đơn sơ dựng tạm, trước lều có một đống lửa đang cháy âm ỉ, khói xám cuộn lên hòa vào màn sương trắng.
Một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô, khuôn mặt gầy gò, đang ngồi xổm bên đống lửa, tay cầm một chiếc que gỗ khều khều than hồng, miệng lẩm bẩm: “Cái thằng tiểu tử Lý Hàn kia, nói đi rồi về, đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng, chẳng lẽ lại gặp chuyện gì rồi?”
“Phụ thân, đừng lo lắng quá, huynh đệ Lý Hàn tu vi không thấp, lại thông minh lanh lợi, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.” Một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo thanh tú, đang ngồi bó gối bên cạnh, lên tiếng an ủi.
“Biết là vậy, nhưng Vân Mộng Trạch này nguy hiểm khôn lường, hắn một mình đi vào chỗ sâu, ta thực sự không yên tâm.” Người đàn ông trung niên thở dài, ánh mắt lo lắng nhìn về phía xa trong màn sương.
Đúng lúc này, một tiếng hót the thé vang lên trên không, xé toạc màn sương dày đặc.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con chim lớn màu xanh lục, đôi cánh rộng chừng hơn trượng, đang lượn vòng trên không, trên lưng chim dường như có bóng người.
“Là Lý Hàn! Hắn trở về rồi!” Thiếu niên đứng phắt dậy, vui mừng reo lên.
Người đàn ông trung niên cũng đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.
Con chim lớn màu xanh từ từ hạ xuống, gió do cánh chim vỗ tạo thành cuốn tung cả sương mù xung quanh. Một thanh niên mặc áo bào xanh, thân hình cao ráo, tuấn tú, nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên lưng chim, chính là Lý Hàn.
“Tiền bối Vương, tiểu đệ Lâm, để mọi người lo lắng rồi.” Lý Hàn cười ôm quyền chào.
“Không sao không sao, trở về là tốt rồi.” Người đàn ông trung niên họ Vương vội vàng bước lên, nắm lấy tay Lý Hàn, “Chuyến này có thu hoạch gì không?”
Lý Hàn gật đầu, từ trong ngực lấy ra một cái túi vải, mở ra, bên trong là mấy cây linh thảo hình dáng kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Đây là… ‘Vân Mộng Hoa’?” Người đàn ông trung niên họ Vương tròn mắt, giọng run run, “Ngươi… ngươi thực sự tìm được?”
“May mắn không làm nhục mệnh.” Lý Hàn cười nói, “Trên đường đi còn gặp phải một con Hắc Vân Mãng, suýt chút nữa thì mất mạng, cuối cùng cũng nhờ có ‘Thanh Linh Điểu’ này mới thoát được hiểm.”
“Tốt! Tốt lắm!” Người đàn ông trung niên họ Vương vui mừng khôn xiết, “Có Vân Mộng Hoa này, thuốc cho tiểu nữ của lão phu có hi vọng rồi!”
Thiếu niên họ Lâm cũng vui mừng khôn xiết, nhưng chợt nhìn thấy trên người Lý Hàn có vài vết rách, liền hỏi: “Lý huynh, người không sao chứ?”
“Chỉ là vết thương ngoài da, không đáng kể.” Lý Hàn lắc đầu, ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc, “Nhưng chuyến này, ta còn phát hiện một chuyện kỳ lạ.”
Lý Hàn hạ giọng: “Tại hẻm núi phía tây Vân Mộng Trạch, ta nhìn thấy dấu vết của người tu tiên, hơn nữa tu vi không thấp, ít nhất cũng là Trúc Cơ kỳ.”
“Trúc Cơ?” Người đàn ông trung niên họ Vương biến sắc, “Vân Mộng Trạch vốn là nơi vắng vẻ, sao lại có người tu tiên đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ xuất hiện?”
“Ta cũng không rõ.” Lý Hàn lắc đầu, “Nhưng theo quan sát của ta, những dấu vết đó rất mới, có lẽ người đó vẫn còn ở trong Vân Mộng Trạch.”
Mọi người nghe vậy, đều trầm mặc.
Bọn họ chỉ là một nhóm người hái thuốc tầm thường, gặp phải người tu tiên, nhất là tu vi cao như vậy, nếu không cẩn thận, e rằng sẽ gặp họa sát thân.
“Không được, chỗ này không thể ở lại được nữa.” Người đàn ông trung niên họ Vương quyết đoán nói, “Chúng ta lập tức thu dọn, rời khỏi Vân Mộng Trạch.”
“Phụ thân nói phải.” Thiếu niên họ Lâm vội vàng gật đầu.Website webtruyenchu.com cập nhật chương mới nhất
Lý Hàn cũng tán thành: “Tiền bối suy nghĩ chu toàn, dù sao Vân Mộng Hoa cũng đã tìm được, không cần phải mạo hiểm ở lại nữa.”
Mọi người lập tức bắt đầu hành động, dập tắt lửa trại, thu dọn lều cỏ, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi tới, sương mù đột nhiên cuồn cuộn, cảnh vật xung quanh chợt trở nên mờ ảo.
Một tiếng cười lạnh chợt vang lên từ trong sương mù: “Muốn đi? Đã tới rồi, cớ gì phải vội vàng thế?”