“Tử Thể Sâm?”
Nghe thấy ba chữ này, Lôi Đạo Nguyên nhất thời đứng dậy, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy.”
Tô Dịch gật đầu.
Tử Thể Sâm, một loại linh dược cực kỳ hiếm có, sinh trưởng ở nơi âm khí nặng nề, cần hấp thụ tinh khí của tinh quân Tử Vi mới có thể thành thục, là một trong những linh dược hàng đầu để luyện chế ‘Tử Vi Đan’.
Tử Vi Đan, loại linh đan này có thể tăng cường tu vi, rèn luyện thân thể, đối với tu sĩ ở cảnh giới Linh Luân cảnh mà nói, có thể nói là bảo vật vô giá.
Lôi Đạo Nguyên trầm mặc một chút, nói: “Tô huynh đệ, Tử Thể Sâm quả thực quý giá, nhưng… lão đệ ta cũng không có.”
Tô Dịch nhíu mày: “Không có?”
Lôi Đạo Nguyên gật đầu, đáp: “Đúng thế, Tử Thể Sâm cực kỳ hiếm, ngay cả trong tông môn ta, cũng chỉ có mấy vị trưởng lão cao nhất mới có thể sở hữu. Ta tuy là đệ tử nội môn, nhưng tu vi còn non kém, chưa đủ tư cách để chạm đến loại linh dược quý giá như vậy.”
Tô Dịch nghe vậy, trong lòng hơi thất vọng.
Hắn vốn định mượn cơ hội này, tìm Lôi Đạo Nguyên hỏi thăm về Tử Thể Sâm, nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.
“Tô huynh đệ, ngươi tìm Tử Thể Sâm, chẳng lẽ là muốn luyện chế Tử Vi Đan?”
Lôi Đạo Nguyên hỏi.
Tô Dịch gật đầu: “Đúng vậy.”
Lôi Đạo Nguyên trầm ngâm một chút, nói: “Nếu là như vậy, lão đệ ta có một biện pháp, không biết Tô huynh đệ có nguyện ý nghe hay không?”
Tô Dịch nói: “Cứ nói.”
Lôi Đạo Nguyên nói: “Tô huynh đệ có thể đi ‘Lâu Ngoại Sự’ của tông môn ta thử một chuyến. Lâu Ngoại Sự là nơi tông môn ta giao dịch với thế giới bên ngoài, trong đó có rất nhiều bảo vật quý giá, thậm chí có cả những thứ mà ngay cả tông môn ta cũng không có. Nếu như Tô huynh đệ may mắn, có lẽ có thể ở đó tìm được Tử Thể Sâm.”
“Lâu Ngoại Sự?”
Tô Dịch khẽ giật mình, hỏi: “Nơi đó ở đâu?”
Lôi Đạo Nguyên nói: “Lâu Ngoại Sự nằm ở phía đông của tông môn, là một tòa lầu các cao chín tầng. Tô huynh đệ chỉ cần đi về phía đông, liền có thể nhìn thấy.”
Tô Dịch gật đầu, nói: “Đa tạ Lôi huynh chỉ điểm.”
Lôi Đạo Nguyên cười nói: “Tô huynh đệ khách khí rồi. Chỉ là, Lâu Ngoại Sự quy củ nghiêm ngặt, muốn vào bên trong, cần phải có ‘Ngoại Sự Lệnh Bài’. Lão đệ ta có một khối, có thể tạm thời mượn cho Tô huynh đệ dùng.”
Nói xong, hắn lấy ra một tấm lệnh bài màu đen, đưa cho Tô Dịch.
Tô Dịch tiếp nhận, chỉ thấy trên lệnh bài khắc họa hai chữ cổ xưa: “Ngoại Sự”.
“Đa tạ.”
Tô Dịch thu hồi lệnh bài, trong lòng cảm kích.
Lôi Đạo Nguyên cười nói: “Tô huynh đệ không cần khách khí. Chỉ là, Lâu Ngoại Sự quy củ phức tạp, Tô huynh đệ khi vào bên trong, tốt nhất nên cẩn thận một chút.”
Tô Dịch gật đầu: “Ta hiểu rồi.”
Hai người lại nói chuyện một lúc, Tô Dịch liền cáo từ rời đi.
…
Lâu Ngoại Sự.
Đây là một tòa lầu các cao chín tầng, kiến trúc cổ xưa, khí thế hùng vĩ.
Trước lầu các, có một tấm biển lớn, trên đó viết ba chữ lớn: “Lâu Ngoại Sự”.
Tô Dịch đi đến trước lầu các, chỉ thấy cửa lớn mở rộng, bên trong truyền ra tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Hắn bước chân đi vào.
Vừa mới vào cửa, liền có một tên tiểu nhị chạy đến, cung kính hỏi: “Vị khách quan này, không biết ngài có Ngoại Sự Lệnh Bài hay không?”
Tô Dịch lấy ra lệnh bài màu đen, đưa cho tiểu nhị.
Tiểu nhị tiếp nhận, xem xét một phen, lập tức cung kính nói: “Khách quan mời đi lên lầu hai.”
Tô Dịch gật đầu, đi theo tiểu nhị hướng lầu hai bước lên.
Lầu một là nơi giao dịch bình thường, bày bán đủ loại linh thảo, đan dược, pháp khí, vân vân.
Lầu hai là nơi dành cho những món đồ quý giá hơn.
Tô Dịch đi lên lầu hai, chỉ thấy không gian rộng rãi, bày biện rất nhiều quầy hàng, mỗi một quầy hàng đều có người trông coi.
Những người đến đây giao dịch, phần lớn là tu sĩ, có nam có nữ, có già có trẻ, khí tức đều không tầm thường.
Tô Dịch đi dạo một vòng, phát hiện những bảo vật ở đây quả thực đa dạng, từ linh thảo, đan dược, cho đến pháp khí, công pháp, đủ loại, khiến người ta hoa cả mắt.
Nhưng hắn không tìm thấy Tử Thể Sâm.
“Khách quan, không biết ngài muốn tìm thứ gì?”
Đúng lúc này, một tên lão giả áo xám đi tới, cung kính hỏi.
Tô Dịch liếc nhìn lão già áo xám, thản nhiên nói: “Ta muốn tìm Tử Thể Sâm.”
“Tử Thể Sâm?”
Lão già áo xám hơi giật mình, lắc đầu đáp: “Khách quan, Tử Thể Sâm quá hiếm, tiểu điếm chúng tôi hiện không có.”
Tô Dịch nghe vậy, trong lòng hơi thất vọng.
Nhưng vào lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên: “Vị huynh đệ này muốn tìm Tử Thể Sâm?”
Tô Dịch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tên nam tử áo bào tím đang đi tới.
Nam tử này dung mạo tuấn tú, khí chất cao quý, tu vi đã đạt tới Linh Luân cảnh trung kỳ.
Tô Dịch nhíu mày, nói: “Đúng vậy.”
Nam tử áo bào tím cười nói: “Ta có một cây Tử Thể Sâm, không biết huynh đệ có hứng thú hay không?”
Tô Dịch nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nói: “Ngươi có Tử Thể Sâm?”
Nam tử áo bào tím gật đầu, nói: “Đúng vậy, ta vừa mới từ một chỗ di tích cổ xưa đắc được, hiện tại còn chưa kịp xử lý.”
Tô Dịch nói: “Có thể cho ta xem một chút hay không?”
Nam tử áo bào tím cười nói: “Đương nhiên có thể.”
Nói xong, hắn lấy ra một cái hộp ngọc, mở ra.
Trong hộp ngọc, đúng là đặt một cây sâm nhân, thân sâm màu tím, tỏa ra ánh sáng tím nhạt, mùi thơm ngát.
“Quả nhiên là Tử Thể Sâm!”
Tô Dịch trong lòng vui mừng, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh, nói: “Ngươi muốn đổi cái gì?”
Nam tử áo bào tím cười nói: “Ta muốn đổi một kiện pháp khí, tên là ‘Hàn Băng Kiếm’.”
“Hàn Băng Kiếm?”
Tô Dịch nhíu mày, nói: “Ta không có kiện pháp khí này.”
Nam tử áo bào tím nghe vậy, lộ ra vẻ thất vọng, nói: “Nếu như vậy, thì đáng tiếc rồi.”
Tô Dịch trầm mặc một chút, nói: “Ngoài Hàn Băng Kiếm ra, ngươi còn muốn đổi thứ gì khác không?”
Nam tử áo bào tím lắc đầu, nói: “Ta chỉ muốn Hàn Băng Kiếm.”
Tô Dịch nghe vậy, trong lòng hơi thất vọng.
Nhưng vào lúc này, một thanh âm khác đột nhiên vang lên: “Vị huynh đệ này, ta có Hàn Băng Kiếm.”
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tên nam tử áo trắng đang đi tới.
Nam tử này dung mạo anh tuấn, khí chất lãnh ngạo, tu vi cũng đã đạt tới Linh Luân cảnh trung kỳ.
Nam tử áo bào tím nhìn thấy nam tử áo trắng, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nói: “Ngươi có Hàn Băng Kiếm?”
Nam tử áo trắng gật đầu, nói: “Đúng vậy.”
Nói xong, hắn lấy ra một thanh trường kiếm, kiếm thân màu trắng, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.
“Quả nhiên là Hàn Băng Kiếm!”
Nam tử áo bào tím trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, nói: “Tốt, ta đổi với ngươi!”
Nam tử áo trắng cười nói: “Được.”
Hai người lập tức tiến hành giao dịch.
Tô Dịch đứng ở một bên, nhìn xem hai người giao dịch, trong lòng có chút tiếc nuối.
Nhưng hắn cũng không nói gì, quay người định rời đi.
Nhưng vào lúc này, nam tử áo trắng đột nhiên gọi hắn: “Vị huynh đệ này, xin hãy dừng bước.”
Tô Dịch quay người, nhìn nam tử áo trắng, nói: “Có việc gì?”
Nam tử áo trắng cười nói: “Ta thấy huynh đệ rất muốn có được Tử Thể Sâm, không biết huynh đệ có nguyện ý dùng thứ khác để đổi hay không?”
Tô Dịch nhíu mày, nói: “Ngươi muốn đổi cái gì?”
Nam tử áo trắng nói: “Ta muốn đổi một bộ công pháp, tên là ‘Cửu Chuyển Kim Cang Quyết’.”
“Cửu Chuyển Kim Cang Quyết?”
Tô Dịch hơi giật mình, hỏi: “Đây chẳng phải là bảo vật trấn phái của Kim Cang Môn sao?”
Nam tử áo trắng gật đầu, nói: “Đúng vậy, ta chính là đệ tử của Kim Cang Môn.”
Tô Dịch nghe vậy, trong lòng hiểu rõ.
Kim Cang Môn, một tông môn tu luyện thể phách, Cửu Chuyển Kim Cang Quyết chính là bảo vật trấn phái của họ, vô cùng quý giá.
Nhưng Tô Dịch lại lắc đầu, nói: “Ta không có bộ công pháp này.”
Nam tử áo trắng nghe vậy, lộ ra vẻ thất vọng, nói: “Nếu như vậy, thì đáng tiếc rồi.”
Tô Dịch không nói gì thêm, quay người rời đi.
Hắn biết rõ, muốn ở Lâu Ngoại Sự tìm được Tử Thể Sâm, xem ra không dễ dàng.
Nhưng hắn cũng không nản lòng, tiếp tục đi dạo ở những nơi khác, hy vọng có thể tìm được manh mối khác.
Rất nhanh, hắn đi tới một quầy hàng.
Quầy hàng này bày bán toàn bộ là các loại linh thảo, trong đó có không ít linh thảo quý hiếm.
Tô Dịch đi tới, chỉ vào một cây linh thảo màu xanh, hỏi: “Cây linh thảo này bán thế nào?”
Người trông quầy là một lão già tóc hoa râm, nghe vậy liền nói: “Khách quan, cây linh thảo này tên là ‘Thanh Linh Thảo’, giá một trăm khối linh thạch hạ phẩm.”
Tô Dịch gật đầu, lấy ra một trăm khối linh thạch hạ phẩm, đưa cho lão nhân.
Lão nhân nhận lấy linh thạch, rồi đưa Thanh Linh Thảo cho Tô Dịch.
Tô Dịch thu hồi Thanh Linh Thảo, tiếp tục đi dạo.
Hắn mua không ít linh thảo, đan dược, pháp khí, tiêu hao rất nhiều linh thạch.
Nhưng hắn cũng không cảm thấy đau lòng, bởi vì những thứ này đều là vật phẩm cần thiết cho tu luyện.
Rất nhanh, hắn đi tới một quầy hàng khác.
Quầy hàng này bày bán toàn bộ là các loại công pháp, bí tịch.
Tô Dịch đi dạo một vòng, phát hiện những công pháp ở đây đều không phải thứ tầm thường, có không ít bí kíp cao thâm.
Nhưng hắn cũng không có hứng thú, bởi vì hắn đã có công pháp của riêng mình.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy một quyển sách cổ.
Quyển sách cổ này bìa màu vàng, trên đó viết bốn chữ cổ xưa: “Thiên Cơ Bí Lục”.
“Thiên Cơ Bí Lục?”
Tô Dịch khẽ giật mình, trong lòng dâng lên hứng thú.
Hắn đi tới, cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem.
Trong sách cổ ghi chép rất nhiều nội dung, đều là về thiên cơ, bói toán, phong thủy, vân vân.
Tô Dịch xem một lúc, phát hiện quyển sách cổ này quả thực có chỗ đặc biệt, trong đó ghi chép rất nhiều bí pháp về thiên cơ, đối với hắn mà nói, cũng có chỗ tham khảo.
“Khách quan, quyển sách cổ này giá năm trăm khối linh thạch hạ phẩm.”
Người trông quầy là một lão giả mặt mũi hiền lành, cười nói.
Tô Dịch gật đầu, lấy ra năm trăm khối linh thạch hạ phẩm đưa cho lão nhân.
Lão nhân nhận lấy linh thạch, rồi trao Thiên Cơ Bí Lục cho Tô Dịch.Nguồn truyện gốc: webtruyenchu.com
Tô Dịch thu hồi Thiên Cơ Bí Lục, trong lòng vui mừng.
Hắn không ngờ, ở Lâu Ngoại Sự lại có thể mua được quyển sách cổ này.
Tiếp theo, hắn tiếp tục đi dạo, lại mua không ít đồ vật.
Cho đến khi trời tối, hắn mới rời khỏi Lâu Ngoại Sự.
Trở về chỗ ở, Tô Dịch lập tức bắt đầu tu luyện.
Hắn lấy ra những linh thảo, đan dược vừa mua được, bắt đầu luyện hóa.
Thời gian trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt đã qua ba ngày.
Ba ngày này, Tô Dịch một mực ở trong phòng tu luyện, không hề bước ra ngoài.
Tu vi của hắn cũng tăng lên rất nhanh, đã đạt tới Linh Luân cảnh sơ kỳ đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa là có thể đột phá đến Linh Luân cảnh trung kỳ.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một thanh âm từ bên ngoài truyền đến:
“Tô huynh đệ, có người tìm ngươi.”
Đây là thanh âm của Lôi Đạo Nguyên.
Tô Dịch mở mắt ra, đi ra khỏi phòng.
Chỉ thấy Lôi Đạo Nguyên đang đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một tia vẻ lo lắng.
“Lôi huynh, có việc gì vậy?”
Tô Dịch hỏi.
Lôi Đạo Nguyên nói: “Tô huynh đệ, có một vị đệ tử nội môn tìm ngươi, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi.”
Tô Dịch nhíu mày, nói: “Đệ tử nội môn? Là ai?”
Lôi Đạo Nguyên lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết, nhưng người đó nói, hắn biết tin tức về Tử Thể Sâm.”
Tô Dịch nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nói: “Biết tin tức về Tử Thể Sâm?”
Lôi Đạo Nguyên gật đầu, nói: “Đúng vậy, người đó nói, chỉ cần ngươi gặp hắn, hắn sẽ nói cho ngươi biết.”
Tô Dịch trầm mặc một chút, nói: “Được, ta đi gặp hắn.”
Lôi Đạo Nguyên nói: “Tô huynh đệ, người đó thần bí quá, ngươi phải cẩn thận một chút.”
Tô Dịch gật đầu: “Ta biết rồi.”
Nói xong, hắn đi theo Lôi Đạo Nguyên, hướng về phía trước sân đi đến.
Rất nhanh, hai người đi tới một gian phòng khách.
Trong phòng khách, có một tên nam tử mặc áo bào đen đang ngồi.
Nam tử này dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt sắc bén, khí tức âm trầm.
Nhìn thấy Tô Dịch đi vào, nam tử áo bào đen lập tức đứng dậy, cười nói: “Người này chính là Tô huynh đệ chứ?”
Tô Dịch gật đầu, nói: “Đúng vậy, không biết huynh đệ tìm ta có việc gì?”
Nam tử áo bào đen cười nói: “Ta nghe nói Tô huynh đệ đang tìm Tử Thể Sâm, không biết có đúng không?”
Tô Dịch nói: “Đúng vậy.”
Nam tử áo bào đen nói: “Ta biết một nơi có Tử Thể Sâm, không biết Tô huynh đệ có hứng thú hay không?”
Tô Dịch nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nói: “Nơi nào?”
Nam tử áo bào đen nói: “Nơi đó tên là ‘Âm U Cốc’, nằm ở phía bắc của tông môn, là một chỗ di tích cổ xưa. Trong đó có rất nhiều linh thảo quý hiếm, Tử Thể Sâm cũng ở trong đó.”Chương mới nhất luôn được đăng sớm nhất trên webtruyenchu.com
“Âm U Cốc?”
Tô Dịch nhíu mày, nói: “Ta chưa từng nghe nói qua nơi này.”
Nam tử áo bào đen cười nói: “Âm U Cốc là một chỗ bí cảnh, thông thường rất ít người biết. Ta cũng là tình cờ mới phát hiện.”