Trên bầu trời, tiếng sấm rền vang không ngừng, từng đợt sóng khí huyết cuồn cuộn như biển máu, bao trùm toàn bộ vùng trời phía trên Thánh Huyết Thành.
Một cỗ khí tức hủy diệt khiến lòng người run sợ, đang từ từ ngưng tụ.
Trong thành, vô số tu sĩ ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt đều trở nên tái nhợt.
“Đây… đây là…”
“Là đại trận phòng hộ của Thánh Huyết Thành! Trận này đã mấy trăm năm chưa từng vận chuyển!”
“Chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ có đại địch xâm phạm?”
“Không thể nào! Ai dám đến Thánh Huyết Thành gây sự?”
Mọi người bàn tán xôn xao, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
Trong lúc này, một đạo thân ảnh khí thế ngút trời, chậm rãi bay lên từ trung tâm thành trì.
Người này mặc áo bào máu, tóc dài tung bay, đôi mắt như hai vũng huyết trì sâu thẳm, chính là Thánh Huyết Thành chủ – Huyết Hà!
“Tất cả mọi người, bình tĩnh!”
Thanh âm của Huyết Hà vang vọng khắp bốn phương, mang theo uy nghiêm không thể chống cự.
“Chỉ là một chút tiểu mao tặc, bản tọa tự sẽ xử lý. Mọi người cứ yên tâm ở trong thành, không được tùy tiện ra ngoài!”
Dứt lời, Huyết Hà vung tay áo lên, một đạo huyết quang từ trên trời giáng xuống, hóa thành một tấm màn huyết khổng lồ, bao phủ toàn bộ Thánh Huyết Thành.
“Thiên Huyết La Võng!”
Có người nhận ra, lập tức kinh hô.
Đây chính là một trong những đại trận phòng ngự mạnh nhất của Thánh Huyết Thành, một khi thi triển, có thể ngăn cản tất cả công kích từ bên ngoài.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng cười lạnh chợt vang lên từ chân trời.
“Hừ, Thánh Huyết Thành chủ, ngươi thật sự cho rằng cái trận này có thể ngăn được ta sao?”
Theo thanh âm, một đạo thân ảnh màu đen từ trong hư không bước ra.
Người này toàn thân bao phủ bởi hắc áo, khuôn mặt bị một tấm mặt nạ quỷ dị che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt lạnh lùng như băng.
Trong tay hắn, cầm một thanh trường kiếm màu đen, trên thân kiếm có vô số đạo văn màu đỏ tươi đang chậm rãi chảy xuống, như máu tươi.
“Ngươi là ai? Dám đến Thánh Huyết Thành gây sự!” Huyết Hà trừng mắt nhìn, khí thế toàn thân bộc phát.
“Ha ha ha ha…”
Người áo đen cười lớn, thanh âm mang theo vẻ điên cuồng: “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là hôm nay, Thánh Huyết Thành này, phải diệt!”
“Lời nói khoác lác!”
Huyết Hà tức giận, vung tay lên, một đạo huyết sắc chưởng ấn lập tức ngưng tụ, hung hăng đập về phía người áo đen.
Chưởng ấn này to bằng cả mẫu đất, trên đó huyết quang lượn lờ, khí tức hủy diệt khiến không gian xung quanh đều vặn vẹo.
Nhưng người áo đen không hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng giơ kiếm lên.
Xèo!
Một đạo kiếm quang màu đen chợt lóe lên.Chương truyện này được copy từ webtruyenchu.com
Chưởng ấn huyết sắc khổng lồ kia, trong nháy mắt bị chém thành hai nửa, sau đó hóa thành vô số huyết quang tiêu tán.
“Không thể nào!”
Chưởng ấn vừa rồi hắn đã dùng đến bảy thành lực, nhưng lại bị đối phương một kiếm phá tan.
Trình độ này, ít nhất cũng là Hóa Thần kỳ đại viên mãn!
“Ngươi… ngươi đến tột cùng là ai?” Huyết Hà trong lòng dâng lên một tia bất an.
“Đã nói rồi, ta là ai không quan trọng.”
Người áo đen lắc đầu, ánh mắt đột nhiên trở nên băng hàn: “Hôm nay, Thánh Huyết Thành phải diệt. Ngươi cũng vậy.”
Dứt lời, hắn đột nhiên giơ kiếm lên trời.
“Thiên Ma Giáng Thế – Huyết Nhuộm Thương Thiên!”