Trong đại trướng của Đội trưởng Lý Tự Hành.
Trương Ngọc cùng Hứa Thanh đối diện nhau ngồi xuống, Trương Ngọc cầm lấy một chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt nhìn về phía Hứa Thanh.
“Đội trưởng Hứa, chuyện này không thể nóng vội.”
“Chúng ta hiện tại tuy có thể đánh giá được đại khái phương hướng của đám người Hồng Nguyệt, nhưng đối với tình hình cụ thể của bọn chúng thì không nắm rõ, nhất là số lượng và thực lực của chúng.”
“Vì vậy, chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể.”
Hứa Thanh gật đầu, hắn cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.
“Đội trưởng Trương có cao kiến gì?”
Trương Ngọc đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
“Ta cho rằng, trước tiên chúng ta nên phái một đội nhỏ đi do thám, thu thập tình báo về đám người Hồng Nguyệt.”
“Nhưng điều này cũng rất nguy hiểm, một khi bị phát hiện, e rằng sẽ khó mà toàn thân trở về.”
Hứa Thanh trầm ngâm một lát, sau đó lên tiếng.
“Vậy thì để ta đi.”
“Không được, Đội trưởng Hứa là chủ tướng của chúng ta, không thể dễ dàng mạo hiểm.”
“Ta đã nghĩ ra một kế, đó là dùng ‘kế nhử địch’.”
“Kế nhử địch?”
“Đúng vậy, chúng ta có thể cố ý để lộ tung tích, dụ một bộ phận người Hồng Nguyệt đến, sau đó bắt sống bọn chúng để tra hỏi.”
“Bằng cách này, vừa có thể thu thập tình báo, vừa có thể tránh được nguy hiểm khi đi sâu vào vùng địch.”
Hứa Thanh suy nghĩ một lát, cảm thấy phương án này khả thi.
“Được, vậy thì làm theo kế của Đội trưởng Trương.”
“Chỉ là, làm thế nào để dụ địch đây?”
Trương Ngọc cười một tiếng.
Điều này dễ thôi, ta chỉ cần cử một toán nhỏ cải trang thành đoàn buôn, đi ngang qua vùng đám người Hồng Nguyệt có thể xuất hiện.
“Với tính cách tham lam của đám người Hồng Nguyệt, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.”
Hứa Thanh gật đầu.
“Đội trưởng Lý từng nhiều lần đối đầu với đám người Hồng Nguyệt, có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa đội của hắn cũng rất tinh nhuệ.”
Trương Ngọc đồng ý.
“Được, vậy thì để đội của Lý Tự Hành thực hiện.”Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website webtruyenchu.com
Hai người bàn bạc thêm đôi điều, rồi Trương Ngọc đứng dậy cáo biệt.
Sau khi Trương Ngọc rời đi, Hứa Thanh đi đến bên cửa trướng, nhìn về phía sa mạc mênh mông phía xa.
Trong lòng hắn hiện lên một tầng mây mù.
Tình hình ở Sa Hải này, ngày càng phức tạp rồi.
Đám người Hồng Nguyệt chỉ là một trong những mối đe dọa, ngoài ra còn có những thế lực khác đang nhòm ngó.
Ví dụ như ‘Thiên Sa Tông’ gần đây cũng có động tĩnh, hình như cũng đang nhắm vào khu vực này.
Còn có ‘Địa Long Bang’, một tổ chức ngầm trong sa mạc, cũng đang hoạt động rất tích cực.
Những thế lực này, mỗi một cái đều không đơn giản.
Hứa Thanh biết rõ, muốn ổn định cục diện ở Sa Hải, không phải chuyện một sớm một chiều.
Nhưng hắn cũng không nóng vội, chỉ cần từng bước từng bước tiến lên, chắc chắn sẽ tìm ra phương pháp giải quyết.
“Bẩm Đội trưởng, bên ngoài có một người tự xưng là sứ giả của Thiên Sa Tông, muốn gặp Đội trưởng.”