Huyết Hải chân quân lúc này đã không còn chút nào vẻ mặt thong dong lúc trước, sắc mặt hắn tái nhợt, tròng mắt đỏ ngầu, toàn thân khí tức hỗn loạn, trên người còn có một vết thương sâu hoắm do kiếm khí gây ra, máu tươi không ngừng chảy ra.
Hắn không ngờ, tên tiểu tử này thực lực lại khủng bố như vậy!
Chỉ một chiêu, chỉ một chiêu mà thôi, hắn đã bị trọng thương!
Đây tuyệt đối không phải là thực lực mà một Kim Đan hậu kỳ có thể có được!
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Huyết Hải chân quân hét lớn, trong giọng nói tràn đầy vẻ sợ hãi.
Tô Dịch thản nhiên nhìn hắn, nói: “Ngươi không cần biết ta là ai, chỉ cần biết, hôm nay ngươi phải chết là đủ.”
“Ngươi!” Huyết Hải chân quân tức giận đến mức run rẩy, nhưng lại không dám tùy tiện ra tay.
Hắn biết rõ, với tình trạng hiện tại của mình, tuyệt đối không phải là đối thủ của tên tiểu tử này.
“Chạy!”
Không chút do dự, Huyết Hải chân quân quay người bỏ chạy.
Hắn vung tay ném ra một tấm bia đá màu xanh đen, tấm bia này lập tức phóng đại, hóa thành cao trăm trượng, giống như một tòa núi nhỏ, hung hăng đập về phía Tô Dịch.
“Trượng Hải Bi?”
Tô Dịch khẽ nhíu mày, đây rõ ràng là một kiện cổ bảo, uy năng cực kỳ khủng bố, đủ để trấn áp tu sĩ Hóa Linh cảnh.
Nhưng đối với hắn mà nói, còn chưa đủ để đe dọa.
“Phá!”
Tô Dịch hít sâu một hơi, tay phải nắm chặt thành quyền, một quyền đánh ra.
Oanh!
Quyền kình như núi lở, hung hăng đánh vào Trượng Hải Bi.
Chỉ nghe một tiếng vang trầm đục, Trượng Hải Bi run lên bần bật, sau đó trực tiếp bị đánh bay ra, trên mặt bia xuất hiện vô số vết nứt.
“Không thể nào!”
Huyết Hải chân quân thấy vậy, trong lòng càng thêm hoảng sợ.
Trượng Hải Bi này là bảo vật trấn phái của hắn, uy lực vô cùng, nhưng lại không chịu nổi một quyền của tên tiểu tử này?
Tên tiểu tử này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Huyết Hải chân quân không còn dám nghĩ nhiều, toàn lực thôi động độn pháp, hóa thành một đạo huyết quang, hướng về phía xa lao vút đi.
“Muốn chạy?”
Tô Dịch khẽ cười một tiếng, thân hình lóe lên, đuổi theo.
Hai người một trước một sau, trong chớp mắt đã bay ra mấy chục dặm.
Trên đường đi, Huyết Hải chân quân liên tục thi triển các loại thủ đoạn, muốn ngăn cản Tô Dịch, nhưng đều bị Tô Dịch dễ dàng phá giải.
Cuối cùng, Huyết Hải chân quân bị Tô Dịch đuổi kịp.
“Tiểu tử, ngươi đừng làm quá đáng!” Huyết Hải chân quân quay người, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tô Dịch, “Nếu ngươi dám giết ta, Huyết Hải Tông sẽ không buông tha cho ngươi!”
“Ồ? Vậy ta đợi xem.”
Tô Dịch cười lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, trực tiếp ra tay.
Oanh!
Một đạo kiếm khí màu xanh lấp lánh, như một đạo tia chớp, xé toạc hư không, thẳng đến Huyết Hải chân quân.
Huyết Hải chân quân vội vàng thôi động Trượng Hải Bi ngăn cản.
Nhưng lúc này Trượng Hải Bi đã bị tổn hại, uy năng giảm sút nhiều, căn bản không ngăn được kiếm khí này.
Xoẹt!
Kiếm khí xuyên thủng Trượng Hải Bi, sau đó xuyên qua ngực Huyết Hải chân quân.
Huyết Hải chân quân thân thể cứng đờ, hai mắt trợn tròn, khó có thể tin nhìn xuống lỗ thủng trên ngực mình.
“Ngươi… ngươi…”
Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng chẳng còn chút sức lực nào, thân thể dần đổ gục, sinh khí nhanh chóng tiêu tan.
Một vị chân quân Hóa Linh cảnh, chính thức bỏ mạng!
Tô Dịch thu hồi Trượng Hải Bi, nhìn thoáng qua thi thể của Huyết Hải chân quân, sau đó quay người rời đi.
Đối với hắn mà nói, giết một Huyết Hải chân quân chỉ là chuyện nhỏ, căn bản không đáng để bận tâm.
Hiện tại, hắn còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Đó chính là tìm kiếm tung tích của Lăng Vân Hải.
Lăng Vân Hải là đệ tử của Thanh Vân Kiếm các, trước đây từng có ân với Tô Dịch, lần này bị Huyết Hải Tông truy sát, Tô Dịch tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Hy vọng hắn không có chuyện gì.”
Tô Dịch thầm nghĩ, sau đó thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.
…
Một ngày sau.
Tô Dịch xuất hiện ở một thị trấn nhỏ.
Thị trấn này tên là Thanh Phong Trấn, là một thị trấn nhỏ ven biển, dân cư thưa thớt, cảnh vật yên tĩnh.
Tô Dịch bước vào một quán trà trong thị trấn, tìm chỗ ngồi xuống và gọi một ấm trà.
Hắn định nghỉ ngơi một chút, đồng thời hỏi thăm tin tức về Lăng Vân Hải.
Quán trà không lớn, chỉ có vài bàn khách, đều là người bản địa, đang nói chuyện phiếm.
Tô Dịch lắng nghe một lúc, nhưng không nghe thấy tin tức gì về Lăng Vân Hải.
Đúng lúc này, một thanh niên áo xanh bước vào quán trà.
Thanh niên này dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, nhưng sắc mặt có chút tái nhợt, dường như bị thương.
Hắn tìm chỗ ngồi xuống, gọi một ấm trà, rồi lặng lẽ nhấp từng ngụm.
Tô Dịch nhìn thanh niên áo xanh kia, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.
Hắn cảm nhận được, trên người thanh niên áo xanh này có một cỗ khí tức rất quen thuộc.
“Chẳng lẽ hắn là đệ tử của Thanh Vân Kiếm các?”
Tô Dịch thầm nghĩ, sau đó đứng dậy, đi về phía thanh niên áo xanh.
“Vị huynh đài này, không biết có thể ngồi cùng một chỗ được không?”
Tô Dịch ôm quyền nói.
Thanh niên áo xanh ngẩng đầu, nhìn Tô Dịch một cái, sau đó gật đầu: “Xin mời.”
Tô Dịch ngồi xuống, trực tiếp hỏi: “Không biết huynh đài có phải là đệ tử của Thanh Vân Kiếm các không?”
Thanh niên áo xanh nghe vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cảnh giác nhìn Tô Dịch: “Ngươi là ai?”
Tô Dịch cười nói: “Huynh đài đừng hoảng hốt, ta không có ác ý. Ta chỉ là muốn hỏi thăm, huynh đài có biết tung tích của Lăng Vân Hải không?”
“Ngươi tìm Lăng sư huynh làm gì?” Thanh niên áo xanh vẫn cảnh giác.
“Bằng hữu?”
Thanh niên áo xanh nhìn Tô Dịch, dường như đang cân nhắc lời nói của hắn.
Một lúc sau, hắn mới thở dài một tiếng, nói: “Lăng sư huynh hiện tại tình hình không ổn.”
“Ồ? Chuyện là thế nào?” Tô Dịch hỏi.
Thanh niên áo xanh nói: “Lăng sư huynh bị Huyết Hải Tông truy sát, bị thương nặng, hiện đang trốn ở một nơi bí mật. Ta lần này ra ngoài, chính là muốn tìm thuốc cứu hắn.”