Không khí trong phòng đột nhiên ngưng đọng.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lôi Đình, ánh mắt tràn đầy kinh nghi.
Lôi Đình hít một hơi thật sâu, nói: “Trước đây, tôi từng nghe một vị tiền bối nói qua, nguyên lai của ‘Phong Nhãn Định Phong Phá’ này, là một môn thần thông cổ xưa, gọi là ‘Huyền Vũ Trấn Thiên’.”
“Huyền Vũ Trấn Thiên?” Mọi người đều lộ ra vẻ mờ mịt.
Lôi Đình gật đầu, nói tiếp: “Đúng vậy, Huyền Vũ Trấn Thiên. Nghe nói, môn thần thông này là do một vị tiền bối thời viễn cổ sáng tạo ra, lấy Huyền Vũ làm hình, lấy trấn áp làm ý, uy lực vô cùng kinh khủng. Chỉ là, theo thời gian trôi qua, môn thần thông này đã thất truyền từ lâu, chỉ còn lại một vài mảnh vụn trong các điển tịch cổ.”
“Vậy thì có liên quan gì đến ‘Phong Nhãn Định Phong Phá’ của chúng ta?” Có người không nhịn được hỏi.
Lôi Đình nói: “Theo ghi chép, ‘Huyền Vũ Trấn Thiên’ có một chiêu thức phụ trợ, gọi là ‘Phong Nhãn Định Phong Thuật’. Chiêu thức này có thể định trụ phong bạo, khiến thiên địa ngưng đọng. Mà ‘Phong Nhãn Định Phong Phá’ của chúng ta, chính là dựa trên chiêu thức này mà cải biến ra.”
Mọi người nghe vậy, đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Ý của huynh trưởng Lôi là, ‘Phong Nhãn Định Phong Phá’ của chúng ta, thực ra là một phần của ‘Huyền Vũ Trấn Thiên’?” Có người hỏi.
Lôi Đình gật đầu: “Đúng vậy. Tuy rằng chỉ là một phần rất nhỏ, nhưng cũng đủ để thấy được uy lực của ‘Huyền Vũ Trấn Thiên’. Nếu có thể tu luyện hoàn chỉnh môn thần thông này, e rằng… uy lực sẽ còn kinh khủng hơn gấp trăm lần.”