Một đạo hồ quang màu đỏ thẫm từ trong đám mây mù màu đỏ thẫm bay ra, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hồ Tam Nương.
Hồ Tam Nương đưa tay ra đón lấy, đó là một chiếc đuôi hồ ly màu đỏ thẫm, bề mặt có vân lửa lượn quanh, tỏa ra dao động linh lực mãnh liệt.
“Đuôi cáo màu đỏ thẫm!”
Hồ Tam Nương trong lòng vui mừng khôn xiết, đây chính là đuôi hồ ly màu đỏ thẫm mà nàng đã mong đợi từ lâu.
Nàng không chần chừ, lập tức vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa chiếc đuôi cáo màu đỏ thẫm này.
Theo quá trình luyện hóa của Hồ Tam Nương, chiếc đuôi hồ ly màu đỏ thẫm dần dần hòa tan, hóa thành một đạo hồng quang chui vào trong cơ thể nàng.
Hồ Tam Nương cảm nhận được một cỗ sức mạnh mới đang trào dâng trong cơ thể, thân hình nàng bắt đầu phát sinh biến hóa.
Đuôi của nàng từ ba cái tăng lên thành bốn cái, trong đó một cái là màu đỏ thẫm, tỏa ra khí tức hỏa thuộc mãnh liệt.
“Thành công rồi!”
Hồ Tam Nương mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
Nàng cảm nhận được sức mạnh của bản thân đã tăng lên rất nhiều, đặc biệt là đối với lực lượng hỏa thuộc, nàng đã có thể khống chế một cách thuần thục hơn.
Cái đuôi cáo màu đỏ thẫm quả là lợi hại.
Hồ Tam Nương đứng dậy, vung tay một cái, một đạo hỏa diễm màu đỏ thẫm liền bay ra, nhiệt độ cao khiến không khí xung quanh đều bị thiêu đốt đến vặn vẹo.
Nàng hài lòng gật đầu, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Trường Sinh.
“Đa tạ công tử trợ giúp.”
Hồ Tam Nương cung kính hành lễ.
Vương Trường Sinh mỉm cười gật đầu: “Không cần khách khí, đây cũng là duyên phận của ngươi.”
Nghe vậy, trong lòng nàng càng thêm cảm kích.
Nàng biết rằng nếu không có sự trợ giúp của Vương Trường Sinh, nàng muốn có được đuôi hồ ly màu đỏ thẫm này chỉ sợ khó khăn vô cùng.
Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi vừa mới đột phá, cần phải ổn định cảnh giới. Ta cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh, luyện chế một lô đan dược.”
Hai người rời khỏi nơi này, tìm đến một hang động ẩn núp.
Vương Trường Sinh bố trí một tầng cấm chế, sau đó lấy ra một cái đan lô.
Hắn định luyện chế một loại đan dược tứ giai, dùng để tăng cường tu vi của bản thân.
Vương Trường Sinh đã đạt đến cảnh giới luyện đan sư tam giai từ lâu, nhưng muốn đột phá đến tứ giai thì cần một cơ duyên.
Lần này hắn thu thập được không ít linh dược quý hiếm, chính là cơ hội tốt để thử nghiệm.
Hắn điều chỉnh trạng thái, sau đó bắt đầu luyện đan.
Theo từng bước một của Vương Trường Sinh, các loại linh dược lần lượt bị ném vào đan lô.
Hắn vận chuyển chân hỏa, tinh tế khống chế nhiệt độ, khiến cho linh dược từ từ hóa thành dược dịch.
Quá trình này cực kỳ hao tổn tinh thần, nhưng Vương Trường Sinh đã quen thuộc, thao tác thuần thục.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, đan lô bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu xanh.
Vương Trường Sinh biết rằng đã đến thời điểm then chốt, hắn tập trung toàn bộ tinh thần, khống chế chân hỏa.
Đột nhiên, đan lô run lên, một cỗ mùi thơm nồng nặc lan tỏa ra.
Vương Trường Sinh trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, hắn biết mình đã thành công.
Hắn mở nắp đan lô, bên trong nằm mười viên đan dược tròn trịa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Đan dược tứ giai, thành công!”
Vương Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cầm lấy một viên đan dược quan sát, phát hiện chất lượng cực cao, chứng tỏ hắn đã chính thức đặt chân vào hàng ngũ luyện đan sư tứ giai.
“Chúc mừng công tử đột phá.”
Hồ Tam Nương từ bên ngoài đi vào, trên mặt mang theo nụ cười.
Nàng vừa mới ổn định cảnh giới xong, liền cảm nhận được đan hương từ trong hang động tỏa ra, biết rằng Vương Trường Sinh đã thành công.
Vương Trường Sinh cười nói: “Cũng nhờ có ngươi hộ pháp.”
Hồ Tam Nương lắc đầu: “Đây là năng lực của công tử, ta chỉ là làm bổn phận của mình mà thôi.”
Vương Trường Sinh không nói thêm gì, đem đan dược thu vào.Chương truyện này được copy từ webtruyenchu.com
Hắn cảm nhận được tu vi của bản thân đã có dấu hiệu tăng lên, chỉ cần tiếp tục tu luyện, đột phá cảnh giới tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian.
“Tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Hồ Tam Nương hỏi.
Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Ta muốn đi một chuyến Thiên Hỏa Thành, nơi đó có một cuộc đấu giá lớn, có lẽ có thể thu thập được một ít bảo vật.”
Hồ Tam Nương gật đầu: “Vậy chúng ta lập tức lên đường.”
Hai người rời khỏi hang động, hướng về phía Thiên Hỏa Thành mà đi.
Trên đường đi, họ gặp phải không ít yêu thú, nhưng đều bị hai người dễ dàng giải quyết.
Vương Trường Sinh phát hiện, sau khi Hồ Tam Nương đột phá, thực lực của nàng đã tăng lên rất nhiều, đặc biệt là thao túng hỏa thuộc, càng thêm linh hoạt.
Điều này khiến cho hiệu suất hành động của hai người càng cao.
Không lâu sau, họ đã đến được ngoại thành Thiên Hỏa Thành.
Thiên Hỏa Thành là một tòa thành thị lớn, tọa lạc tại vùng đất hỏa lực dồi dào, bốn phía đều là núi lửa hoạt động.
Thành thị này lấy luyện khí và luyện đan mà nổi tiếng, thu hút rất nhiều tu sĩ đến đây.
Vương Trường Sinh và Hồ Tam Nương tiến vào trong thành, phát hiện nơi đây cực kỳ náo nhiệt, các gian hàng san sát nhau, đủ loại bảo vật đầy rẫy.
Hai người tìm một quán trọ định cư trước, sau đó Vương Trường Sinh liền đi hỏi thăm tin tức về cuộc đấu giá.
Theo tin tức, cuộc đấu giá lớn sẽ tổ chức vào ba ngày sau, lần này có rất nhiều bảo vật quý hiếm xuất hiện.
Vương Trường Sinh trong lòng có chút mong đợi, hy vọng có thể tại đây thu thập được một ít linh tài cần thiết.
Trong ba ngày ấy, hắn cùng Tam Nương đi khắp Thiên Hỏa Thành, thu thập được không ít linh dược và vật liệu luyện khí.
Đến ngày thứ ba, cuộc đấu giá lớn chính thức bắt đầu.
Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương đến đấu giá trường, phát hiện nơi đây đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, không khí cực kỳ sôi động.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, chờ đợi cuộc đấu giá bắt đầu.
Không lâu sau, một vị lão giả bước lên đài, ông ta chính là chủ trì cuộc đấu giá lần này.
“Chào mừng các vị đạo hữu đến tham gia cuộc đấu giá lần này của chúng ta.”
Lão giả cười nói, sau đó trực tiếp đi vào chủ đề.
“Vật phẩm đầu tiên cần đấu giá là một khối Thiên Hỏa Tinh Kim, vật liệu luyện khí cực phẩm…”
Cuộc đấu giá chính thức bắt đầu, các vật phẩm lần lượt được đưa ra, giá cả cũng không ngừng leo thang.
Vương Trường Sinh cũng ra giá vài lần, nhưng đều bị người khác vượt qua.
Hắn không nóng vội, tiếp tục chờ đợi.
Cho đến khi một kiện vật phẩm được đưa ra, ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên.
Đó là một cành Hàn Băng, một loại linh tài cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để luyện chế đan dược tăng cường thuộc tính thủy.
Vương Trường Sinh chính cần loại linh tài này, hắn lập tức ra giá.
“Ta ra năm trăm linh thạch.”
“Một ngàn!”
“Hai ngàn!”
Giá cả không ngừng tăng cao, Vương Trường Sinh kiên nhẫn theo đuổi.
Hắn hài lòng thu vào, tiếp tục chờ đợi vật phẩm tiếp theo.
Cuộc đấu giá tiếp tục tiến hành, Vương Trường Sinh lại đấu thầu được vài kiện linh tài cần thiết.
Đúng lúc này, chủ trì đấu giá đột nhiên nói: “Tiếp theo là một kiện vật phẩm đặc biệt, đó là một bản đồ cổ.”
Nói xong, ông ta lấy ra một tấm da thú cũ kỹ, trên đó vẽ những đường vẽ kỳ quái.
“Bản đồ cổ này được phát hiện tại một di tích cổ, trên đó ghi lại vị trí của một tòa động phủ cổ xưa.”
Chủ trì giải thích: “Tuy nhiên, bản đồ này không hoàn chỉnh, chỉ là một phần. Nhưng nếu có thể tìm được những phần còn lại, có lẽ sẽ có thể phát hiện được bảo tàng của động phủ cổ xưa đó.”
Nghe vậy, rất nhiều tu sĩ đều tỏ ra hứng thú.
Vương Trường Sinh cũng hơi tò mò, hắn nhìn tấm bản đồ cổ, phát hiện trên đó có vài ký hiệu cổ xưa, dường như liên quan đến một chủng tộc nào đó thời viễn cổ.
“Giá khởi điểm là một ngàn linh thạch.”
Chủ trì tuyên bố.
“Một ngàn năm trăm!”
“Hai ngàn!”
Giá cả nhanh chóng tăng cao, rất nhiều tu sĩ đều muốn có được tấm bản đồ cổ này.
Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, cũng tham gia vào cuộc cạnh tranh.
Cuối cùng, hắn dùng năm ngàn linh thạch thành công đấu thầu được tấm bản đồ cổ này.
Hắn cầm lấy tấm bản đồ cổ, cảm nhận được từ nó tỏa ra một cỗ khí tức cổ xưa, trong lòng có chút chờ mong.
Sau khi cuộc đấu giá kết thúc, Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương trở về quán trọ.
Hắn lấy ra tấm bản đồ cổ nghiên cứu, phát hiện trên đó vẽ một khu vực núi non, nhưng do không hoàn chỉnh, nên không thể xác định được vị trí cụ thể.
“Bản đồ này tựa hồ có liên quan đến tộc Hồ Ly cổ xưa.”
Hồ Tam Nương đột nhiên nói.
Vương Trường Sinh ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi nhận ra?”
Hồ Tam Nương gật đầu: “Trên đó có một số ký hiệu, rất giống với văn tự cổ của tộc Hồ Ly chúng ta.”
Nói xong, nàng chỉ vào một ký hiệu trên bản đồ: “Đây là biểu tượng của tộc Hồ Ly cổ xưa, đại biểu cho ‘Thánh Địa’.”
Vương Trường Sinh nghe vậy, trong lòng hơi động: “Ý ngươi là nói, bản đồ này dẫn đến thánh địa của tộc Hồ Ly cổ xưa?”
Hồ Tam Nương trầm ngâm nói: “Có thể lắm. Theo truyền thuyết, tộc Hồ Ly cổ xưa từng có một thánh địa, nơi đó cất giấu vô số bảo vật và bí mật. Nhưng theo thời gian, thánh địa đó đã thất lạc.”